Tình yêu màu vàng sậm – Thơ Bùi Minh Vũ

828

Tranh minh họa – Tác giả: Phạm An Hải

 

Khung cửa hẹp

Tôi thấy em trong hơi thở giọt sương non

Và nằm dài trên gò mộc tinh bàn tay trái

Tôi nhắm mắt

Cơn mưa cuối ngày hấp hối

Bầu trời bồng bềnh

Tôi lẻn vào khung cửa hẹp

Nhưng quên mang theo bàn tay phải

Em ơi…

 

 

Với rượu whisky 

Ánh mắt cô đơn không đường cong

Và bất lực

Giọt đỏ, mặn và cay

Thú thật

Những sợi lông ngứa

Đào thải ra ngoài cơ thể

Khóc nức nở

Như thể họ ăn thịt em

Với rượu Whisky

Ôi đôi mắt em đêm đổi chác

Nàng chỉ là vật hiến tế

Và say

Ngạo mạn thách đố thần linh.

 

 

Đóa huệ đỏ

Sau cuộc chia tay báo trước

Nước mắt đóa huệ đỏ

Giấc chiêm bao

Không còn cây trái tinh khiết lần đầu

Đóa môi trong suốt thủy tinh

Chẳng còn chiều rong chơi

Mặt trời chẳng uống hết giọt em rơi

Ai đã cướp nụ cười

Miệng héo khô đóa huệ đỏ

Ai chém va ly cắt mảnh bằng mười lăm năm

Học giả làm người

Nước mắt trên cánh đồng tuổi thơ đủ cho con diều bơi đến bến rong chơi

Sau cuộc chia tay báo trước

Về đâu trong cõi hỗn mang những trái tim thiếu lửa

Mặt trời

Gương mặt em như đất

Trong không gian trịnh trọng và ngu ngốc

Đôi mắt thẳm sâu

Gió reo hò

Dựng bức tường ma ám

Đến bây giờ

Ở cái xó trần gian nhạt nhòa đóa huệ đỏ

Tan trong nghĩa trang bao la.

 

 

Vắng mặt nhau

Em mang theo chiếc áo rách thời gian

Vá bằng âm thanh

Tru tréo

Những yêu thương rơi rớt trong ly rượu vỡ của

Hắn

Bộ mặt già vờ gà gật

Em mang theo những thứ xứng đáng vứt vào nước

Khinh khi trút hết phía bên kia bờ dậu

Và rồi

Tình yêu màu vàng sậm

Vắng mặt nhau

Những bài thơ tình

Chẳng còn ngọt ngào để phổ nhạc ru con.

 

 

Ngoan nhé

Chim rớt tiếng lá thưa

Xiêu vẹo mùi nồng say ứ. Lại khò

Ngoan nhé

Em thầm giọt trắng lóe. Đung đưa

Nhà thơm cơm mới

Bí rau xanh

Hắn ngồi dậy

Ăn mày thèm hạt rơi.

Ngoan nhé

Lại cặm cụi luộc thau quần áo,

Ngoan nhé

Em nhìn con bé giống cô Tiên.

Hắn giũ mền

Lại khò buổi sáng. Rồi đêm thâu 

“Ngoan nhé”,

Em bước ra ngoài màn sương trắng như tuyết.

 

 

Trăng

Đêm qua tôi đốt thơ không cháy

Tiếng thét hờn dội lại từ đền đài vàng ố

Trăng lênh láng chau mày như máu.