Trần Thế Vinh – Nhớ tri âm

326

Nhà thơ Trần Thế Vinh

Nhớ tri âm

 

Tri âm đâu. Hề thăm nhau ?

Lũ tràn sông, tràn đồng, tràn vào gối má                                                 

 Lòng ta đang rộn nước quay

Quê còn mấy thằng sao không về kịp…

                                                                                                                                                     

Em ta đâu, mùi hương bông súng đồng bưng ?                                                                                        

Về cùng ta cởi ngựa hoang leo lên Bảy Núi

Báo tin khẩn cấp vùng sông Cửu Long ngập ngụa

Sóng trắng, gió mưa điên cuồng khóa cửa ái ân

Nước lạc mất dấu yêu hai đứa…

                                                                                                                                                     

Bằng hữu chí tình đâu. Hề về thăm ?

Nướng cá linh ta cụng đầu say ly rượu

Nhìn đàn cò, đàn sếu rong đồng cánh sãi

Như một lần ra biển ngao du…                                                                                                                                            

  

Vi vu vi vu gió

Bãi xa đồng trắng                                                                                                                                

Sao cứ nhớ tri âm, hề thăm nhau…

Sao cứ nhớ người tình năm trước

Bặt tăm…

2011

 

Ký ức mùa lụt lên

 

Trắng đồng, phơi áo ngang mây

Bên kia nước cuộn, phía này lúa xanh

Chập chờn thức đêm lũ hành

Nghiệm theo con nước từng canh trắng ngần…

 

Đê tràn, lưỡi nước liếm sân

Sóng càn lên sóng lấn phần áo cơm

Sàn kê cho bếp cao hơn

Cho ngọn lửa ấm xanh rờn mạ non

Sơn tinh. Nhón gọi mõi mòn

Cứ sao nghe vọng véo von Thuỷ thần

 

Lụt lên… Nước nhảy từng phân

Lụt lên… Thấm ướt mộ phần tổ tiên

Lụt lên… Cắt mặt chái hiên

Cao hơn mắt mẹ ưu phiền chân chim

Lụt lên…Mất dấu tị hiềm !

25/9/2011

 

Đi tìm lại ta

 

Cổng trời

không sắc màu. Ta

Giữa triền núi tĩnh kiết già cỏ may

Sư là ta, say khước say

Đêm qua nở nụ trăng ngày đón giêng

 

Đá dựng

nhìn ta khoan hiền

Càn khôn gảy một cánh duyên tan tình

Én mùa ta

liệng khai trinh

Thiền trong ngày tháng tâm minh đón già…

 

Vô thường

phật, pháp, tăng. Ta

Gióng lên ba tiếng cho qua tị hiềm.

 

Đã rồi

lưu xứ, đoàn viên

Như mây lặn hụp giữa miền Thất Sơn.

Trần Thế Vinh