Trần Thế Vinh – Ráng chiều thôi thúc ý thơ

63

 

Nhà thơ Trần Thế Vinh

Trăng mùa lũ

Nước đồng cắt mặt trời xanh

Chênh vênh dáng núi. Chòng chành bóng trăng

 

Đêm  vờn đuổi sóng lăn  tăn.

Nửa soi mặt lũ, nửa hằn vết mây

 

Trăng nghiêng xuống vai em gầy

Đắm  mình trên  chiếc xuồng cây bềnh bồng

Ta làm sào vắng quạnh mông

Bên em chèo chống. Qua vòng lo toan

 

Núi cao. Cao dáng mỏi mòn

Trăng chênh chếch sáng giữa vòm nước đêm !

 

Hai mươi lăm năm giỗ chị

Sắt se lòng. Gọi chị tôi

Sao rơi một đóm, tối trời trăng suông

Đất này chị gởi nắm xương

Chờ ai đoạn khói tàn hương. Lần về ?

 

Lá rụng trắng đoạn đường quê

Ai gom thắp ngọn lửa tê tái chiều

Tay nâng một lá vàng rêu

Lẻ loi em giữ  ráng chiều gian truân .

 

Nhớ năm… Giặc giã khốn cùng

Chị đi cắt ngọn lá rừng che thân

Dang mình tắm gió phù vân

Nhường em chiếu ấm, nhường phần cá tươi

Chị già trước tuổi ba mươi

Em vừa đọc được tiếng Người. Chị đi…

 

Lần giỗ chị. Em ước gì

Cùng về ăn cỗ, cài khuy áo hồng

Hoa tươi, đèn chớp, rượu nồng…

Cho hồn chị có tấm chồng. Em vui.

 

Năm qua tháng lại. Đời người

Chị tôi còn đó xuân tươi đong đầy

Rằng đang mai một dáng mây

Gió ơi đừng thổi, héo cây má đào

 

Chị nào ăn cỗ mâm cao

Chỉ thèm tô cá canh rau đắng vườn

Trái ớt đỏ chín, dầm tương

Hồn quê ấy đã dẫn đường. Chị đi…

 

Năm nay giỗ chị. Chị ơi.

Hiểu ra em đã mồ côi linh hồn.

.2005

 

Hà Nội ga Hàng cỏ & tôi

 Ngập ngừng

Chen bến. Xuống Ga

Mưa rây như đã nhạt nhòa Thăng Long .

 

Mấy đêm thao thức với lòng

Ta trinh bạch

gió sóng Hồng, Cửa Ô

Ráng chiều thôi thúc ý thơ

Liễu tơ còn rũ bên bờ hồ Gươm

La đà hương Sấu vấn vương

Ta như vừa mới cõi buồn bước ra .

 

Phố đông

ta lẻ sân Ga

Chạm thôi, hoa Sữa rơi là đà rơi

Tay trơn níu chặt lời mời

Một ngàn năm hẹn cuộc chơi Hà Thành .

 

Gió se

sương rắc mỏng manh

Quán khuya thức với năm canh đa tình

Ga buồn. Rời bến một mình

Lắc lư

trên chuyến tàu in bóng nàng .

 

Xuống. Lên

hai chuyến dở dang

Đường rây xuôi ngược bẽ bàng tình ta !

5.2007