Tuổi nào vụng dại – Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Bằng những dòng thơ giàu xúc cảm, tác giả đã tái hiện những hình ảnh của thiên nhiên và những địa danh một cách chân thật, nơi lưu dấu những nỗi buồn, chao đảo trong vòng xoáy của ngày xanh mộng mị, của những câu hỏi trong tâm tưởng, được khơi gợi, trào dâng chỉ qua từng chi tiết nhỏ của cuộc sống. Văn chương Phương Nam xin giới thiệu chùm thơ Tuổi nào vụng dại – Tác giả Lê Thanh Hùng.

Ảnh minh họa. Nguồn internet

 

Cơn giông qua làng cũ

 

Cơn giông trong, xốc qua Bãi Ốc

Giọt mù khơi, khuất bóng Hòn Nghề

Em mảnh khảnh bước qua con dốc

Bỏ quên gì ? Rối bước đam mê

                    

Quẩn quanh lối mòn xưa ngang dọc

Rơi đâu đây, chừng đỗi câu thề

Còn nguyên đó, nỗi buồn bạc tóc?

Vẫn vụng về vấp bước chân quê

                     

Vô tư gió, thổi qua xóm vắng

Tiếng cát khua, xao xác trưa hè

Rung không gian, vỡ òa tĩnh lặng

Sóng vỗ bờ, đổ nhịp, tiếng ve …

                    

Rơi chao đảo, mong manh sợi khói

Bếp nhà ai, mắt biếc vòng quanh

Reo tí tách, tưởng chừng ai gọi

Xuân thì thôi, đẫm mộng ngày xanh …

 

Bên cửa sổ chung cư

 

Nhìn con kiến bò trên bậu cửa

Trong chung cư, tầng thứ mười lăm

Cứ suy nghĩ vẩn vơ, lần lựa

Có hay không? Ta đã sai lầm

                

Sao chỉ bò mà lên cao vậy?

Đàn chim bay ngang tầng mười hai

Khuất tất tầng cao làm sao thấy

Bóng nắng chiều thưa, vội đổ dài

             

Cửa mở, gió bay rơi xuống đất

Gia tốc nào cho kiến gãy chân?

Hay bám víu nơi nào lây lất

Rồi cứ bò cuồng vọng quanh sân

               

Ta thận trọng những điều to lớn

Xem thường bao vụn vặt, đời thường

Cứ âm ỉ, đắn đo lợn cợn

Sắc màu nào chuyển đổi, còn vương?

                    

Nhận thức cuốn thời gian lấp liếm

Day trở lòng, sự thật phía sau

Theo dòng chảy, nhịp đời gõ điểm

Mờ dấu trôi, vết cũ rũ nhàu …

 

Qua bãi Duồng

 

Em qua dốc nắng mờ cong

Hanh hao gió cuốn, mênh mông cát vàng

Ngập ngừng rơi, sóng bãi ngang

Một mình em đứng, điệu đàng quay nghiêng …

 

Tuổi nào vụng dại

 

Đêm

Luýnh quýnh

Chuyện tình vụng dại

Vội vàng rơi

Buông thả trâm cài

Nghe nồng ấm

Bờ môi hoang tái

Ru

Tình đầu

Trắc trở tàn phai …

Lê Thanh Hùng