Võ Thị Nga – Ước gì em hóa trăng sao

851

 

Tác giả Võ Thị Nga

Nhớ ngoại

Ngoại mất rồi, sao con mãi nhớ

Về quê nghe tiếng ngoại đâu đây

Bóng ngoại chìm sâu trong bóng nắng

Ngồi bên thềm nước mắt chợt rơi

Ngày nhỏ dại ngoại nuôi con khôn lớn

Còn bây giờ tìm ngoại trong mơ

Con khóc thầm những đêm nằm nhớ

Ngoại đâu rồi con thấy bơ vơ

Buồn ly biệt chỉ còn ký ức

Một trời thu lá rụng bên thềm.

 

Gió và anh

Gió vào cửa sổ nhà em

Mang theo hình bóng đêm đêm ngọt ngào

Ước gì em hóa trăng sao

Chiếu qua cửa sổ lao xao tìm người

Nhìn anh nhớ một nụ cười

Em bay theo gió chơi vơi như đùa

Đêm nay rả rích giọt mưa

Tiếng ai thánh thót đong đưa bên thềm.

 

Cà phê đồi dương Phan Thiết

Đồi Dương một sáng cà phê

Nghe bao nhung nhớ ùa về bến mơ

Sao lòng cứ mãi bơ vơ

Anh xa xuôi quá, em chờ nắng lên

Sao lòng cứ mãi chênh vênh

Một mình ngồi uống buồn tênh nhớ người.

 

 Phan Thiết mưa buồn

Mưa rơi vào nỗi nhớ

Bên cửa sổ mong chờ

Em ngồi đan mái tóc

Hạt mưa buồn bơ vơ

Cà phê ngày hôm ấy

Sao vấn vương trong lòng

Mưa rơi vào ký ức

Thèm nụ hôn lang thang

Chiều sân ga vẫy gọi

Anh nhìn em đắm say

Nụ hôn bay theo gió

Rơi vào môi cay cay

Giờ Phan Thiết mưa bay

Con tim em réo gọi

Sóng tình đang rạo rực

Sao nỗi buồn chơi vơi.

Võ Thị Nga