‘Cái đầu’ – Truyện ngắn của Vũ Hùng

216

(Vanchuongphuongnam.vn) – Từ ngày nghỉ hưu lão Gà hái ra nhiều tiền lắm. Nhiều đến mức đếm không xuể, đếm đến nỗi ngón cái và ngón trỏ mất cả dấu vân tay. Cũng may là lão đã làm giấy căn cước công dân từ hồi còn đi dạy chứ nếu không thì mệt lắm đây? 


Tác giả Vũ Hùng.

Làng trên xóm dưới, xã trong, huyện ngoài lão đều đặt chân đến. Đến để mua gà. Để thề thốt rằng lão không phải là loại buôn gian bán lận. Nhưng lão có cái tật là trề cái môi mỏng lét như lá lúa ra để chê ỏng chê eo nào là gà xấu, gà bệnh để ép giá. Rồi chờ chủ gà sơ ý là vặn cân, bẻ móc. Có người tức giận nhổ nước bọt vô mặt, có người ném gà lên đầu… Nhưng lão vẫn tính nào tật nấy, mặt vẫn trơ trơ như chẳng có gì? Miễn sao có nhiều tiền là OK rồi!

Hai đứa con gái thường điện về nhắc lão:

– Ba cũng cao tuổi rồi, ở nhà chơi cho khỏe buôn bán chi cho mệt?

Lão cười hề hề

– Bán buôn đếm tiền cho vui chứ ngồi nhà như ếch ngồi đáy giếng theo kiểu cái thằng ông giáo chỉ biết xào xáo chữ nghĩa nặn ra thơ, rồi làm ba cái cờ líp bá xàm đăng lên Facebook để cho đám rỗi hơi, vô công rồi nghề bàn qua tán lại nào là thơ hay ảnh đẹp…nghe phát ói mửa. Nửa khùng nửa điên, đầu óc dễ mụ mị, tầm nhìn không qua khỏi lũy tre làng? Lại còn lên giọng đạo đức giả bằng những câu từ rỗng tuếch không đáng ba xu?

Lão luôn vỗ ngực tự hào về cái đầu của mình hơn thiên hạ ba bậc. Biết tính toán, mưu mẹo vô song.

Đi đến đâu, ngồi chỗ nào hễ có người dù quen hay lạ lão thường lôi cái lý lịch của mình ra kể, chắc đến vạn lần- cái tuổi thơ đầy cơ cực. Cha chết sớm do bị xuông đẻn năm 1964 khi lão vừa tròn bảy tuổi. Rồi lão khóc, khó biết giá hay thật.

– Nếu cha tui còn sống, tui sướng và giàu gấp trăm lần bi giờ?

Lão căm hận thằng cha dượng khốn nạn luôn đánh đập, gây khó khăn trong việc hoc hành.

Lão trầy trật kiếm chữ rồi đi dạy phải tiêu tốn mất hai thập kỷ vì lưu ban ở bậc phổ thông và thi trượt đại học đến hai lần.

Cũng tội nghiệp và đáng nể thật!

Lão đi dạy học mà trong đầu chỉ có gà và tiền thôi!

Năm 1988 lão Gà là người đầu tiên trong huyện mua nổi chiếc xe bãi Honda Cup đời 80 với giá hai cây rưỡi vàng Ngọc Thiện Phẩm khiến ai cũng trầm trồ thán phục!

Lão Gà vênh vang tự đắc. Ở cái trường này, cái xã này chẳng ai bằng cái đầu của lão?

Ngồi ở đâu, chỗ nào lão cũng khoe khoang không biết mỏi chuyện buôn gà, chuyện mua đất đai, chuyện huê hụi, chuyện bạc tỷ, chuyện sắm vàng cả ký…

Về hưu rồi lão chẳng bao giờ nhắc đến chuyện trường lớp. Ngày nhà giáo Việt Nam có giấy mời lão cũng chẳng thèm đến dự. Lão thù con mẹ hiệu trưởng ỷ quyền cắt chức tổ phó khiến lão đau đớn mất phụ cấp chức vụ mỗi tháng mấy trăm ngàn.

Về hưu rồi dường như lượng người nghe lão khoe khoang về cái đầu thông minh lanh lợi của lão giảm đi đáng kể. Lão tức lắm nhưng chẳng biết làm sao. Lão thù nhất kẻ nào dám khuyên lão câu hữu xạ tự nhiên hương? Phải nói, phải khoe cho thiên hạ biết mình là đại gia, có con gái lấy chồng ở Thủ Đô Hà Nội vừa rồi đi nghỉ dưỡng ở Tuần Châu một tuần, mỗi đêm phải trả bảy trăm hai mươi lăm Dollar Mỹ hẳn hoi chứ không phải như con gái của thằng ông giáo, mua nhà cấp bốn xập xệ trong hẻm cụt rộng hai mét mốt đường Hàn Mặc Tử ở thành phố Quy Nhơn to bằng cái lỗ mũi trâu!

Lão khoe đi khoe lại đến vạn lần khiến người nghe đến phát chán. Và lão đành phải khoe với mấy cụ bà tám mươi tuổi nghễnh ngãng lỗ tai nghe tiếng được tiếng mất hay mấy cụ ông bị tai biến mạch máu não đang cố tập tễnh bước đi với chiếc giá đỡ bằng inox để khỏi bị liệt chân.

Chiều nay lão Gà bám theo các cụ ra bìa làng để xem xe đổ đất làm đường.Thực tình trong bụng lão chẳng thích chút nào mà vì lão phải khoe cho được chuyện vợ chồng đứa con gái của lão sắp sửa nâng thêm hai tầng nhà cho hợp phong thủy ngốn hơn tỷ rưỡi đồng.

Đang khoe đến đoạn mướn mấy kiến trúc sư có tiếng ở Thủ Đô đến khảo sát nhà và các cụ cứ nghiêng tai vậy hả, vậy hả, cái gì, cái gì… thì lão Gà phát hiện đám ruộng của lão khi con đường chạy qua còn bỏ không vài chục mét vuông bị vợ chồng thằng Hai Bao trước đây làm nghề bán cá cất chòi bán cà phê, nước mía, đồ nhậu, khách khứa tùm lum. Lão thấy mà sôi máu. Với con mắt sành sỏi lõi đời lão nhẩm sơ sơ mỗi ngày vợ chồng thằng Hai Bao cũng kiếm được năm bảy trăm là chuyện nhỏ.

Lão bước tới chỗ thằng Hai Bao đang bưng bia và đá lạnh cho khách.

– Ai cho phép mầy đổ đất, dựng quán trên ruộng của tao?

– Dạ, em xin mấy chú làm đường với lại mấy ông chính quyền rồi! Chỉ làm tạm thời gian thôi!

– Ruộng của tao sao phải xin mấy thằng đó?

– Dạ, Thầy Gà đã được bồi thường rồi mà, diện tích ruộng còn thừa lại do địa phương quản lý?

Lão Gà chửi té tát:

– Mả cha mày chứ gà vịt gì ở đây? Tao là Ga! Thầy Ga biết chưa? Diện tích ruộng còn lại là của tao chứ không phải của thằng nào hết?

Vợ của Hai Bao là Ba Biện đứng bên tức lộn gan, mặt đỏ phừng phừng:

– Xin lỗi, ông đã từng làm thầy mà ăn nói chẳng bằng Nậu Rỗi bán cá ngoài chợ tụi tui?

Chồng tui ăn nói đàng hoàng như vậy mà ông chửi cha là sao?

– Mầy là thứ Nậu Rỗi – Lão Gà đáp – thuộc loại óc tôm mà dạy đời tao à? Cái đầu ông cố Nội ba đời nhà mầy cũng không sao sánh được cái đầu thông minh như tao? Tao có tiền tỷ, vàng ký, đất đai khắp nơi con gái tao ở Thủ Đô Hà Nội nhà sắp sửa bốn tầng còn vợ chồng mày là đồ mạt hạng?

– Mạt hạng à? Tao không buôn gian bán lận, không vặn cân bẻ móc, không nói xấu người khác sau lưng như mày? Không hiểu sao ông nhà nước lại để mày dạy học lâu đến vậy?

– Hỗn hào! Thứ mất dạy! Đồ đầu tôm!

Con mẹ Ba Biện độp lại ngay không kiêng dè nữa!

– Đồ đầu trâu, đồ óc chó!

Lão Gà hùng hổ

– Con Rỗi mất dạy, mày có tin tao quýnh quần lên đầu cho mày khôn ra không? Đầu mầy toàn là cứt!

Con mẹ Ba Biện giơ đầu về phía trước.

– Đầu đây quýnh đi! Không quýnh là tao quýnh quần lại đó nghen đừng trách!

Lão Gà hoảng hốt lùi lại một bước nhưng không kịp nữa rồi. Con mẹ Ba Biện cúi xuống cởi chiếc quần dài màu cháo lòng nhanh như chớp rồi quất tới tấp vào vào đầu lão Gà, cái đầu mà lão đi đâu cũng khoe là thông mình,tài ba hơn thiên hạ!

Đám người ngồi nhậu mặt đỏ gay, vỗ tay bôm bốp, miệng cười hô hố như xem đấu võ đài.

– Thủ cho kỹ cái đầu Thầy Gà ơi!

Bình Định, 22/06/2022

V.H