Cơn mưa ký ức – Thơ Võ Văn Trường           

689

Tác giả Võ Văn Trường 

Chị tôi

Bỗng dưng em nhớ những giọt nắng quê sờn màu

Bủa vây căn nhà, dọc ngang vệt thời gian nhoi nhói

Mùi hương bùn rưng rức đồng xa

Mùa nước dâng tiếng chim bìm bịp

Tóc chị đen, giấu ngọn bấc tháng Mười

 

Ký ức buồn hàng cây mưa tạnh

Làng nhỏ, ánh đèn, phía ngoài thành phố

Có mùa hoa cải vàng ai đó viết trong thơ

Có giấc mơ, bao gã trai đem lòng yêu điếu đổ

Mà tình duyên đời chị mãi chòng chành

 

Bỗng dưng em nhớ, căn nhà xưa, ngõ đá, mảnh vườn

Mười năm ba đi xa, buồn vui mẹ thành chiếc bóng

Vạt nắng hắt hiu, chiều mưa trắng xóa

Đồng áng, phải không, “đất lề quê thói”

Thương chị thay em gồng gánh việc nhà…

 

Ngày vui ngắn các em về đông đủ

Rồi tất bật, trăm công chỉ có một mình

Mặc tiếng đời khi lời chua chát

Chị thản nhiên cười mà nước mắt lại rơi.

 

Mùa thu thiếu phụ

Em nhận ra mình khi mùa thu thiếu phụ

Khi nỗi nhớ mơ hồ đã hóa nỗi đau

Hàng hiên nhà gió thoảng những hạt mưa

Chạm ngày tháng phía xa ngoài tay với

Chạm ký ức của một thời nông nổi

Nụ hôn mùa hè, giọt nước mắt mùa thu

 

Em nhận ra mình chẳng thể khác ngày xưa

Những niềm ước của khoảng trời con gái

Những nỗi nhớ chẳng thể nào phai nhạt

Cứ lắng vào tĩnh lặng ban mai

Hoàng hôn tắt và những ngày bận bịu

Vẫn rung rưng trong vắt… nhớ người

 

Em nhận ra mình khi người ấy đã xa

Khi làn gió thu vào kẽ tóc

Khi mùa lên lẫn vào mắt biết

Ngày đợi chờ khắc khoải cả vần thơ

Cả giấc mơ 20 năm như đã

Mùa thu thiếu phụ chẳng dối lừa

 

Em nhận ra mình giữa bề bộn chồng con

Giữa tất bật đời thường cơm áo

Từ bốn phía cứ xô vào thường nhật

Hạnh phúc chừng như rất mong manh

Khi nỗi nhớ chẳng thể nào khác được

… em rất sợ mùa thu thiếu phụ.

 

Xa xôi

Tiếng chuông đổ trưa nay như nước mắt

Có ai người ngoảnh mặt với ngày xưa

Nghe tiếng nấc, rạn thân con đò dọc

Trôi, trôi, trôi… những bến đỗ vô tình

 

Ngày chóng tắt, nghe vạc chiều sám hối

Đôi cành hoang không phủ nổi bóng mình

Không phủ nỗi sầu xưa, những cơn mưa ký ức

Những hồn rêu và những góc cổ thành

 

Người trót nợ những mùa Ngâu truyền thuyết

Những tóc mai xõa rối cả một thời

Ngày trai hỡi, ngoảnh mặt đâu tìm thấy

Thuở yêu người buồn hơn tiếng chuông tan

 

Ta còn có một khoảng trời hoa phượng

Bàn chân đi sao bước cứ ngập ngừng

Cứ như thể mộng của ngày em đến

Hai mươi năm trả nợ một nỗi buồn

 

Sông vẫn chảy, thơ đề vào dĩ vãng

Những bến nông sâu nghe như tiếng chuông chùa

Nghe như tiếng cây cầu đã gãy

Mùa bình thường về đâu đó xa xôi

V.V.T