Đêm thêu thùa ân ái – Thơ Nhật Quang

141

Nhà thơ Nhật Quang

 

Chân tình 

Bên góc phố ta nghe hồn trẻ lại

Chút hương tình pha vị đắng cà phê

Gió ru khẽ nồng nàn chút si mê

Có môi thắm long lanh màu mắt biếc

 

Lá vẫn gió đong đưa đàn muôn điệu

Sài Gòn đêm nhẹ thoảng chút thương yêu

Bao ước mơ… và trăn trở muôn điều

Những chân tình lòng ta còn chưa ngỏ

 

Góc quán đêm ánh đèn giăng mờ tỏ

Nghe nỗi niềm… che khuất mộng trăm năm

Ôm suy tư về thao thức âm thầm

Cho vấn vương nửa hồn thơ sướt mướt

 

Ta yêu em vẫn chỉ là mơ ước…

Gối canh sầu nghe vàng lá thu rơi

Em vẫn thế, hồn nhiên mắt xa vời

Ta đắm đuối rơi vào đêm sâu thẳm.

 

Khúc tình buồn

Đêm trầm giấc mộng mị…

Đèn phố hắt hiu tàn

Mắt em buồn khuya khoắt

Vội giấu chút dung nhan

 

Đêm hanh hao thổn thức

Chơ vơ dáng vai gầy

Níu cuộc tình xa vội

Phiêu lãng… lại về đây

 

Đêm thêu thùa ân ái

Em biết ai vui, buồn?

Bên vòng tay ấp áp

Có trái tim lệ tuôn

 

Chắc nợ nhau kiếp trước?

Nên vương mãi mùa ngâu

Anh niềm đau rời rã

Bạc tóc xanh mái đầu

 

Dụi buồn theo năm tháng

Áo em xưa có nhàu

Vẫn nâng niu duyên phận

Vá víu nửa đời sau.

 

Ta đưa tay với sao trời

Ta đưa tay hái

mộng sầu…

Người nâng niu

khúc tình đầu bỏ quên

Ta hôn mộng mị

cô miên

Người hong ân ái…

phơi miền lãng du

 

Ta đưa tay hái

sương mù

Vởn vơ ngõ mộng…

thực hư đọa trần

Người ôm ước vọng

một lần

Trăm năm

tình dẫu có ngần chơi vơi

 

Ta đưa tay

với sao trời

Ngón mềm

cũng đã rã rời niềm đau

Người ươm duyên nợ

ngàn sau

Ta cay đắng

ngậm trái sầu thiên thu.