(Vanchuongphuongnam.vn) – Như sự phảng phất trong nỗi nhớ cố hương, mang những hoài niệm, kí ức nhớ thương, những câu thơ được viết bằng sự suy nghiệm sâu lắng và da diết. Nơi mà người đọc có thể cảm nhận được điều thân thuộc ngày xưa, của sân trường, áo trắng, của từng trang nhật ký hay vẻ đẹp thơ mộng của Bảo Lộc trong chiều mưa lất phất. Tất cả hòa quyện vào từng câu chữ, tạo thành một không gian thơ đầy chất trữ tình lãng mạn. Văn chương Phương Nam xin giới thiệu chùm thơ “Em có về trên lối hạ xưa” – Tác giả Jos Nhật Quang.
Ảnh minh họa. Nguồn internet
Nắng hạ đã vàng
Xòe tay hứng giọt Hạ vàng
Rơi trên bím tóc dịu dàng mây bay
Còn đây kỷ niệm… nồng say
Một thời áo trắng ngập đầy vấn vương
Ve khàn giọng réo mùa thương
Gợi bao ký ức…sân trường phượng rơi
Chia tay lưu luyến nghẹn lời
Bạn bè đôi ngả phương trời chia xa
Tìm đâu ngày tháng thiết tha
Mở trang lưu bút lệ nhòa…bâng khuâng
Hạ đi hạ đến bao lần
Chỉ còn mây trắng lặng thầm xa trôi.
Bảo Lộc Chiều Mưa
Bảo Lộc tôi đến chiều mưa
Màn sương giăng lối, gió lùa lá bay
Đồi chè xanh mướt giọt đầy
Nghe hồn phố núi tròn ngày yêu thương
Mây vờn đỉnh núi mù sương
Áo ai đẫm ướt nhẹ vương mắt buồn
Giọt mưa tí tách dỗi hờn
Như lời thầm gọi chập chờn…trong tim
Phố chiều mờ khói lặng im
Người, xe thưa vắng, tiếng chim gọi đàn
Cà phê giọt đắng – nồng nàn
Trải lòng tôi giữa ngổn ngang sóng đời
Về đây tìm phút thảnh thơi
Để khi rời gót, lòng thời luyến lưu
Bảo Lộc ơi, mãi dấu yêu!
Hẹn ngày trở lại…bao nhiêu mong chờ.
Em Có Về Trên Lối Hạ Xưa
Em có về
trên lối Hạ xưa?
con đường cũ vẫn còn thơm mùi nắng
nhánh phượng vỹ vẫn hồng
như ngày mình chưa lạc mất nhau
chỉ có gió
trong hoàng hôn lặng lẽ
Anh đứng đợi
giữa miền ký ức…
nghe tiếng ve sầu than thở
rơi từng tiếng buồn
vào khoảng lặng không em
Có phải
một lần em đã đi qua?
để hương tóc còn vương trên nhánh cỏ
hay chỉ là mùa Hạ
khàn giọng tiếng ve
gọi anh quay lại một lần
Em có về không?
lối xưa vẫn thế
hay chỉ là nỗi nhớ khoác lên màu áo Hạ
làm vương vấn tim anh
khi lòng người
đã rẽ sang một lối khác
Anh chợt hiểu ra rằng
có những con đường
đi hoài không tới
vì người mình đợi
đã không còn đứng ở cuối con đường.
Jos Nhật Quang












