Lời ru đêm góa phụ – Thơ Lê Thanh Hùng

587

Tranh minh họa – Tác giả: Trần Thạch Linh

 

Em đợi chiều bên cửa sông Phan Rí

Khúc trăng khuyết treo chiều cánh võng

Sóng vọng bờ, dát bạc kiêu sa

Gió vu vơ, trên đầu lồng lộng

Bến không thuyền, xa vắng nhạt nhòa

                       

Em đứng đợi, bờ lay gió cuốn

Gió nồm căng, ngực trẻ phập phồng

Cứ khắc khoải, thuyền về bến muộn

Sông cũng buồn hiu, chảy chậm dòng

                       

Mặc cho sóng cửa sông vây bủa

Em thẩn thờ, ngóng phía khơi xa

Sóng nối sóng đổ bờ ngập ngụa

Đôi chim Mòng vô ý vờn qua

                        

Em van vỉ điều gì chẳng rõ

Nhập hồn trong tiếng sóng ầm ào

Muộn chiều rồi, bãi bờ quẩn gió

Chỉ còn em, chìm nổi khát khao…

                       

Chỉ còn em, đong tình đứng đợi

Mắt long lanh, sửa dáng, làm duyên

Biết có phải, mà lòng khấp khởi

Bóng mờ xa thấp thoáng con thuyền…

VI/2016

 

Lời ru đêm góa phụ

Đêm ẩn ức, lời ru ngắt ngứ

Phố chớp đèn, đắm tiếng nhạc jazz

Lời cuồng vọng, ai còn níu giữ

Điệu ru buồn, thắc thỏm hiên nhà

                   

Đêm mộng mị, em ru mộng mị

Tan vỡ rồi, một giấc mơ hoa

Sao đắng đót, tháng ngày hoang phí

Còn lời ru, xa vắng nhạt nhòa

                       

Tiếng hát đọng bè trầm mượt phố

Ảo mộng trôi trong tiếng ầu ơ…

Lời ru rớt bên thềm, lỗ chỗ

Mơ hồ nghe tiếng vọng dại khờ…

V/2016

 

Ru chiều

Chìm trong bóng nắng lơ ngơ

Lời ru ẩn ức, bơ phờ bay cao

Nuối trông người, có lẽ nào

Bao năm tình đã đổ vào hư không

  

Đêm góa phụ

Đêm cuống quýt

Đong tình chật hẹp

Vội vàng

Run

Rung giấc mơ hoa

Nghe xa vắng

Mảnh đời cắt ghép

Xuân thì

Thôi

Trắng giấc nhạt nhòa…

 

Tiếng vọng

Đêm cuống quýt

Ru tình

Bên cánh võng

Sao cứ sẻn so

Mờ mịt

Dốc đời.

Gió nam non

Gọi mời đêm

Lồng lộng

Nghe hao mòn

Rơi

Tiếng vọng

Người ơi!

L.T.H

(Bắc Bình, Bình Thuận)