Mưa thật buồn từng giọt âm thanh – Thơ Ngàn Thương

87

Nhà thơ Ngàn Thương

 

Nâng cánh bay theo

Gia tài anh

chỉ còn mớ thơ vụn vặt

Sống ngâm nga – chết trả nợ đời

Có gì đâu?

văn chương phù thế

Như cuộc chơi

đầy hệ lụy em ơi!

 

Tháng mấy rồi

sao mây nước quên trôi

Bằng hữu cũ đếm trên tay hoài vọng

Thằng lên ông, con hóa bà

say đắm

Phút liêu xiêu

khao khát dâng đầy

 

Cuộc sống giờ đa dạng sắc màu

Chiếc khẩu trang che một phần dĩ nghiệp

Đôi khi quên mang ngỡ lòng như thiếu

ngại ra đường trên hai bánh xe lăn

 

Mưa thật buồn từng giọt âm thanh

Rơi tí tách, đìu hiu khi chiều xuống

Ước có em làm bệ phóng

Đôi tâm hồn

nâng cánh bay theo…

 

 

Sông Hằng trong lại

Nơi đất Phật

nỗi buồn dịch họa

Vẫn không ngừng

gieo thảm cảnh tang thương

Xin chia sẻ những người bất hạnh

Nén tâm hương

như là lệ trong hồn

 

Vui sao được

từng ngày qua mất mát

Tiếng thét gào

bên ánh lửa tro bay

Không đất táng

không vòng hoa

không điếu văn từ biệt

Bao sinh linh tức tưởi ngậm ngùi

 

Tình đồng loại mãi hoài bất diệt

Trên môi người

lời cầu nguyện thiết tha

Mong bình yên trở về xứ Ấn

Để sông Hằng

trong lại hiền hòa

 

 

Cảm hoài

            (Tưởng nhớ Nhà thơ Nhất Lâm)

Nhớ Hà Nội

tôi về cùng Nhất Lâm – người tóc trắng

Ghé Vĩnh Mai – thi sĩ  sống một thời

Ngôi nhà nhỏ gần bến xe Giáp Bát

Mấy mét vuông

nhưng đầm ấm tình người

 

Vợ nhà thơ nhân từ khả ái

Giọng trầm tư khi đêm xuống bao giờ

Hỏi Quảng Trị – quê chồng yêu dấu

Mắt trũng sầu hằn những vết chân chim

 

Cơm thanh đạm đãi khách xa từ Huế

Hương vị thanh tao còn đọng mãi trên môi

Trước di ảnh hương linh thờ phụng

Bóng dáng chồng ngày ấy xa xôi

 

Giờ an giấc

bên cánh đồi Từ Hiếu

Dưới hàng thông vi vút nhạc đàn

Bài thơ ông viết khắc trên đá

Như mối cảm hoài  lãng đãng

giữa mênh mông…

N.T

(Huế)