Ngỡ nhành tương tư – Thơ Phạm Hồng Soi

854

Tác giả Phạm Hồng Soi 

Phận mình

Ngổn ngang

giữa chốn chợ trời

Tôi xâu tất cả

những gì thực hư

Kể cả

góc khuất vu vơ

Phải gom

gom hết

không chừa một ai

 

Hồn phiêu

tháng rộng ngày dài

Đem về

sàng lọc

xem ai trong mình

Đảo lên

đảo xuống

vô hình

Trăm ngàn

bể khổ

linh tinh sự đời

 

Nghĩ mà

thương phận

dở hơi

Rơi vào

thơ thẩn

tả tơi hao gầy

Nhào nặn

con chữ bao ngày

Vẽ thơ

bỏ đó

rắc văn

chẳng mường

 

Tôi đem

gối chặt đầu giường

Hư hư

thực thực

thấy thương phận mình!

07.11.2020

 

Tơ vương 

Ngày em

khăn gói

tha phương

Để tôi lạc lõng

con đường làng quê

Sáo diều

văng vẳng triền đê

Khói chiều

buông xõa

lối về hắt hiu

 

Gói bao

kỷ niệm

mĩ miều

Hong tia hy vọng

chắt chiu mỏi mòn

Thả hồn

vào cõi

hư không

Chồng chành sợi nhớ

lênh đênh giọt buồn

 

Đêm về

thao thức năm canh

Lục toang ký ức

lời thề trăng sao

Chiều buông

phảng phất

hương nhài

Vương mùi bồ kết

tóc ai một thời

Cánh phượng

còn đó

tả tơi

Tôi đem ghép lại

thả trôi về nguồn

 

Giữa đám đông

hiu hắt buồn

Buồng tim nén chặt

lệ tuôn ngược dòng

Người xưa

an phận má hồng

Còn tôi hiu quạnh

giữa dòng tơ vương!

29.10.2020

 

Bóng hình nước non

Đêm nay

gác dưới trăng thanh

Tay choàng ôm súng

ngỡ nhành tương tư

 

Ôm thật chặt

giữ khư khư

Súng cười khúc khích

từ từ vuốt ve

 

Tóc nàng

quấn quýt bụi tre

Thoảng mùi

hương bưởi 

trưa hè đâu đây

 

Giữa biển cả

sóng ngất ngây

Bao nhiêu nỗi nhớ

rót đầy vào trăng

 

Đoàn tàu

lướt sóng băng băng

Nhớ quê

nhớ bạn

ngắm trăng nhớ mình

 

Chắc tay súng

trọn nghĩa tình

Biển xa vẫy gọi

bóng hình nước non!

28.10.2020

P.H.S