Nguyễn Minh Khiêm – Ba mươi tháng tư

533

23.10.2017-20:10

 

BA MƯƠI THÁNG TƯ

(trường ca)

 

Chương I. Nắng Sài Gòn

 

Anh đã về đến nơi chích máu mình viết quyết tâm thư ngày xin nhập ngũ

Viết bằng máu của cha nằm lại Điện Biên

Trao cho mẹ phút giây hạnh phúc

Về đến nơi mẹ ngồi bấm đốt ngón tay

Hoàng hôn lõm phía trong liếp cửa

Mẹ giấu anh nước mắt tiễn đưa

Mẹ giấu anh vai gày rớm máu

Mẹ giấu anh thon thót giật mình

Mỗi lần có người đưa thư qua ngõ

Mỗi lần chính quyền mời lên gặp mặt trao quà

Tóc mẹ bạc dưới khăn trùm mỏ quả

Chưa đụng lược đã rụng đầy bậc cửa

 

Mẹ ơi mẹ nghìn lần anh gọi

Chưa bao giờ nghẹn giống hôm nay

Cứ như thể đang choàng trên gối mẹ

Hai bàn chân mười móng khê vàng

Tấm thân gày vỏ đỗ

Khuôn mặt không còn chỗ để nhăn nheo

Anh nhòe ướt bởi nụ cười mếu máo!

Chim không hót nghe cây vườn nức nở

Gió ôm cành lá rụng những mùa trăng

Anh như được chạm vào tóc mẹ

Giấu mùa đông trong hốc cột hốc kèo

Giấu lam lũ nhọc nhằn bạc sớm

Mong vì anh sợi tóc tái sinh

Bậc cửa trầm ngâm giọt mồ hôi quánh lại

Mẹ không nói những đêm nẫu nuột

Mái tranh rạt ra bởi tiếng thạch sùng

Trầu vào cối nát tươm ra để đỏ

Để mẹ không nhợt nhạt mỗi ban mai

Sợ bất chợt anh về trông thấy

Tay anh run không buộc chặt dây giày

Mưa lại trút dữ dội ngoài mong đợi

 

Mấy chục năm len lỏi trong rừng

Đen như nòng súng

Đen như viên đạn

Chỉ phát sáng khi được bắn đi

Chỉ phát sáng khi được giật nụ xoè, điểm hoả

Mấy chục năm đi vòng đi tắt

Cả nước chỉ có một khẩu hiệu

“Tất cả vì miền nam ruột thịt”

Ai cũng hẹn nhau gặp ở Sài Gòn

Để về đến Sài Gòn

Cách Hà Nội chưa đến hai nghìn cây số

Đất Nước phải chia làm bao nhiêu mũi

Đi bằng cách nguỵ trang như lá cây rừng

Đi bằng cách chui thật sâu vào lòng địa đạo

Đi bằng cách vòng qua châu Mỹ châu Âu

Đi bằng cách vượt biển trên những con tàu không số

Để về đến Sài Gòn

Từ Hà Nội vào hơn một giờ bay

Đất nước phải đi mất hai mươi năm

Lớp cha trước

Lớp con sau

Bao nhiêu lần măng lớn lên thành gậy

Từ cổng nhà mình đến Sài Gòn đổi hai màu tóc

Để về đến Sài Gòn

Máu ngập từng cen-ti-met trên bản đồ giải phóng

Đo khoảng cách về đến Sài Gòn

Bằng cái chết kẻ thù và bằng tầm súng nổ

Giặc chết một trăm tên

Sài Gòn đã gần thêm

Giặc chết một nghìn tên

Sài Gòn không xa nữa

Xóa sổ một phiên hiệu kẻ thù lại bấm đốt ngón tay

Mấy chục đột ngón tay cứ quay vòng như thế

Khi bom đạn kẻ thù biến những cánh rừng Trường Sơn

thành biển lửa

Anh đã mơ thấy cửa ngõ Sài Gòn

Lá cờ ấp bao năm trong lồng ngực

Sáng bừng lên kiêu hãnh

Những lá cờ đỏ âm thầm dưới đáy ba lô

Đỏ âm thầm dưới hầm bí mật

Đỏ âm thầm trong cặp học sinh

Đỏ âm thầm dưới xuồng ghe sông nước

Đỏ lặng lẽ trong rừng tràm rừng đước

Mấy chục năm chờ hôm nay để đỏ

Để gương mặt người được lồng lộng bay lên

 

Ba Mươi Tháng Tư!

Ba Mươi Tháng Tư !

Tiếng reo nào mừng vui hơn nữa

Từ nay thôi cuốc xẻng đào hầm

Thôi đòn gánh bỏng vai ra tiền tuyến

Thôi bịt mồm nhau khi qua bốt giặc

Thôi cảnh xâu tay xà lim chuồng cọp

Thôi ruột thịt nửa ta nửa địch

Người một nhà thôi chĩa súng vào nhau

 

Sài Gòn ơi! Là mơ hay thực?

Trái tim ai cũng nâng ảnh Bác Hồ

Mắt người nào cũng sao vàng năm cánh

Chờ đợi bao năm thương nhớ đổ ra đường

Choàng siết những cái nhìn ngợp nắng

Bao nhiêu đêm khát ngày gặp mặt

Cỏ cây mừng cũng muốn bay lên

Ngợp màu hoa từng con đường ngõ phố

Như cả nước trồng hoa đợi có ngày này

Lồng ngực tưng bừng mừng vui thống nhất

Đất đá rung lên thành tiếng hát

Luyện giọng hai mươi năm đợi ngày này để hát

Sông suối chảy trên gương mặt người cuồn cuộn

 

*

 

Đáng lẽ anh phải đi ngắm hết Sài Gòn

Để hiểu vì sao vì Sài Gòn cả nước cùng ra trận

Để hiểu vì sao một thời chỉ hát

“ Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước

Mà lòng phơi phới dậy tương lai”*

Để hiểu vì sao cả nước “hai mươi năm không đêm nào ngủ được”

“Cả nước với miền Nam đêm nào cũng thức”**

Vì sao giữa rừng khuya vẫn vạch lá nhìn xuống đồng bằng

Nay ngẩng cao đầu đi giữa lòng thành phố

Anh ngồi thừ điểm danh đồng đội

Thấy thừa ra mấy đốt ngón tay

Ngón này nằm lại miền Tây

Ngón này nằm lại sân bay Biên Hòa

Ngón này nằm lại rừng già

Ngón này nằm lại khi qua rừng Lào

Ngón chuồng cọp, ngón nhà lao

Bao nhiêu ngón hẹn gặp nhau Sài Gòn

 

Lời hẹn ấy giúp quên đi có thể mình sẽ chết

Sau một lần B52 dải thảm

Sau một lần vượt bãi mìn mắt thần điện tử

Chúng tưới xăng đốt cả khu rừng

Không còn chỗ cho giọt sương đọng lại

Lời hẹn ấy giúp anh lên giây cót

Không cho phép mình ở lại phía sau

Không cho phép mình bật ra cuộc chiến

Cụt chân thì xay, cụt tay thì giã

Anh đã uống câu ấy nhiều hơn uống sữa

Và nhận ra mình mạnh hơn sắt thép

Quên đớn đau quên thương tật trên người

Quên môi đen xịt dày cộm vì sốt rét

Giọt máu trong người một nửa kí ninh

Đầu còn lại thưa lưa vài sợi tóc

Công sự mở ngay ở chỗ mình ngồi

Bóp cò bằng chính chỗ trên người đang mang thương tật

 

Không bao giờ anh quên cái đêm bị thương lết đi tìm nước

Nhoai mãi ra đúng vũng trâu đằm

Sung sướng quá khi bàn tay ướt lạnh

Thầm reo lên ta đã sống rồi

Uống uống uống vục đầu vào cơn khát

Uống mà không nghe tanh tưởi mùi gì

Mai mới biết rằng mình uống máu!

Nhìn xung quanh xác chết ngổn ngang

Nhận ra chỗ kẻ thù vừa thảm sát

Cả bản còn vài cột cháy chơ vơ

Chĩa lên trời những linh hồn đen thẫm!

Từ đó anh cạn khô nước mắt

Trái tim anh chỉ còn lại nỗi đau

Trái tim anh chỉ còn lại trả thù

Thịt da anh đâu cũng súng lên nòng

Lá cờ trong ba lô thành mệnh lệnh giục anh lên phía trước

Từ trăm hướng những cánh rừng xiết lại

Muốn thật nhanh thẳng tới Sài Gòn

Cứ như thể xé đêm ra sẽ thấy

Sài Gòn cách anh chỉ một màn đêm

Sài Gòn cách anh chỉ một miệng hầm

Anh đang ém bên mệnh lệnh tổng tiến công

Anh đang ém phía sau cò súng

 

Thư nào gửi hậu phương cũng sắp tới Sài Gòn!

Phiên hiệu kẻ thù bị xóa sổ bao nhiêu lần gập đốt ngón tay

không nhớ nổi nữa rồi

Nhưng chúng không cho anh đến đích sớm hơn dự định

Chúng ngăn anh bằng những vành đai chết chóc

Giếng nước sân đình đâu cũng rốn đạn rốn bom

Chúng gào thét lấp sông Bến Hải

Những chiếc loa mở hết công suất hô hào Bắc tiến

Chúng biến ngón tay anh thành sát thủ Đường Chín, Nam Lào

Thành máy bóp cò liên tiếp tám mươi mốt ngày đêm thành Cổ

Chúng ngăn anh bằng những vành đai khủng bố

Những vành đai dày đặc áo rằn ri

Những vành đai thằng Săm, những tên chúa ngục

Vành đai na-pan, đi-ô-xin diệt cỏ

Bằng hàng rào Măc-na-ma-ra mắt thần điện tử

Chúng hy vọng nhìn thấy anh một cái rùng mình

Một cái gãi tai một phút trần chừ

Cầm lá truyền đơn bần thần đọc lại

Chúng vây anh bằng những vành đai sặc mùi bơ sữa

Những vành đai gái đẹp

Những vành đai danh vọng tiền tài

Chúng cài sẵn mề- đay cho những cuộc đào tẩu

phản dân phản nước

Chúng muốn đánh gục anh ngay cửa nhà mình

Nơi dây trầu lòng thòng lả ngọn xuống bờ sân

Cây cau gãy không có gì để bám

Nón cũ mẹ treo chỗ nào cũng nặng

Bầu bí lêu nghêu cố níu lên giàn

Nhưng anh là cái cây sinh trong tâm bão

Quen gió giật trên cấp mười hai, mười ba, mười bốn, mười lăm

Quen nảy lộc đâm chồi tự chữa lành thương tật

Dâng hoa thơm quả ngọt cho vườn

 

Chúng không ngăn được anh về với Sài Gòn

Về đến chỗ hai mươi năm trước

Khi tiễn người thân lên đường ra Bắc

Người ở lại giơ hai ngón tay vẫy vẫy

Lời ước hẹn hai năm sau sum họp

Hai năm sau đoàn tụ gia đình

Nhưng hai mươi năm mới về gặp lại

Tóc mẹ trắng

Tóc con cũng trắng

Nước mắt lăn lả chả vai gày

Không ai nói câu gì

Nắng Sài Gòn cứ bần bật rung lên

 

*

 

Có người mẹ thu mình trong hẻm sâu góc khuất

Khuôn mặt nhăn nheo úp xuống khăn rằn

Mẹ không dám ra đường trong ngày chiến thắng

Con của mẹ ở bên kia chiến tuyến

Mẹ tự thấy mình là một phần nợ máu với nhân dân

Mẹ đáng phải gánh chịu dải băng đen tội lỗi

Có thể chính anh đã mang đến nỗi cô đơn của mẹ

Chính anh đã để lại cho mẹ một góc tối trong nhà

Anh muốn nói đôi lời với mẹ

Sự man rợ của kẻ thù đã ép anh trở thành bao nhiêu dũng sĩ

Dũng sĩ diệt Mỹ

Dũng sĩ diệt ngụy

Dũng sĩ diệt xe tăng

Chúng ép anh phải làm một anh hùng

Ép anh sử dụng thành thạo bao nhiêu loại súng

Đến ngón chân cũng biết bóp cò

Biến anh thành thiên tài huấn luyện sát nhân

Con chó con mèo cũng biết làm chinh sát

Con chuột con dơi cũng biết mang bộc phá vào diệt đồn diệt bốt

Con bướm con ong cũng trở thành sát thủ

Anh được khen đã nghĩ ra bao nhiêu vũ khí

Từ cách bắn tỉa giết từng tên cho đến cách tiêu diệt cả sư đoàn

Anh chỉ muốn thật nhanh đến được Sài Gòn

Bản đồ giải phóng mỗi phút lại đánh dấu thêm bao nhiêu dấu đỏ

Súng nổ giòn giã là trái tim anh hát

Anh đâu biết trong hẻm nhỏ kia có nỗi buồn của mẹ

                   

*

 

Mai sau các con anh có thể xem phim

Một bộ phim lấy nguyên mẫu bố mình

Chúng sẽ thét lên đó là phim kinh dị

Không hiểu vì sao con người lại man rợ thế

Máu phải đẫm mọi giấc mơ mới đoàn tụ gia đình

Máu phải đẫm mọi giấc mơ thì hoa mới đẹp

Chúng không hiểu thế nào là lý tưởng

Lý tưởng là gì mà phải hiến dâng máu xương nhiều đến thế

Tại sao lại có khẩu hiệu không có gì quý hơn tự do độc lập

Tại sao cuộc đời đẹp nhất lại là trên trận tuyến đánh quân thù

Trong một nhà sao lại có nửa ta nửa giặc

Có bát hương thơm ngát hương hoa

Có bát hương không được đặt bàn thờ

Tổ Quốc là gì mà máu đỏ lời ru

Tổ Quốc là gì mà đâu đâu cũng nghĩa trang liệt sĩ

Tàu tốc hành chạy không hết khói hương

Hạnh phúc là gì mà câu thơ nào cũng nhằm thẳng quân thù để bắn

Quê hương là gì mà cả làng đi lính

Cả làng đều là cựu chiến binh

Hòa bình là gì mà toàn chân gỗ với xe lăn

Người mẹ sinh ra những đứa con dị dạng…

 

Chúng sẽ không tin vào những lời giải thích

Rằng chính anh đã bị kẻ thù đánh cắp giấc mơ

Rằng chính anh đã bị chiến tranh ngốn mất thời tuổi trẻ

Rằng chính anh cần được học hành

Rằng chính anh cần chăm sóc mẹ

Rằng tên anh không đẹp hơn khi dát nắng Sài Gòn

Rằng anh đã coi đơn vị như một gia đình

Có gia đình nào bốn bảy nghìn liệt sĩ?

Tim anh đập bằng bốn bảy nghìn linh hồn ấy

Ngực anh thở bằng bốn bảy nghìn linh hồn ấy

Giục anh nhanh về tới Sài Gòn

Mỗi tên giặc anh đã ngắm bằng bốn mươi bảy nghìn khẩu súng

Anh đã bắn bằng bốn bảy nghìn viên đạn

Bốn bảy linh hồn của Sư đoàn ra lệnh cho anh

 

Thời của anh duy nhất một con đường

Duy nhất một ống thông hơi để thở

Đó là Độc lập – Tự do – Hòa bình – Thống Nhất

Cả dân tộc thở bằng ống thông hơi ấy

Chúng huy động cả bộ máy chiến tranh khổng lồ hủy diệt

Nhưng anh cứ xanh giữa chỗ chúng úa vàng

Cứ tươi tốt giữa chỗ chúng bị nhiễm độc đến từng ý nghĩ

Anh đã cắm cờ trên đỉnh chỗ chúng vẫn nơm nớp lo âu

Vững chãi hiên ngang chỗ chúng từng giờ sụp đổ

 

*

 

Cảm ơn những viên gạch chật cứng ba lô

Đã nghiến xuống đôi vai bật máu

Mỗi lần cởi áo như gỡ da gỡ thịt

Cảm ơn sợi chỉ cái kim với những cuộc hành quân dã ngoại

Xâu qua chỗ phồng rộp bàn chân long lóng nước trong giày

Cho điềm tĩnh lại sau những lần nhăn mặt

Để đủ sức vượt qua những ngày khốc liệt

Đủ sức xanh tươi suốt dọc cánh rừng

Nơi cây gãy biết tự mình túa lộc

Cảm ơn giọt sương đọng trên lá cỏ

Giọt ngọt ngào bé xíu thấm vào môi

Thơ như cỏ bật lên từ đất cháy

Màu thơ xanh rung nhạc dưới mặt trời

Cảm ơn chiếc lọ pê-ni-xi-lin giữ gìn tờ giấy

Ghi đầy đủ quê quán họ tên ngày tháng năm sinh

Ngày thống nhất vẫn còn nguyên vẹn

 

Mấy bước nữa thôi anh sẽ đến nhà

Xiết chặt lấy anh những vòng tay chờ đợi

Có thể anh là người may mắn nhất

Tất cả những gì khao khát sẽ ùa ra

Nhưng anh biết một chùm quả chín

Có bao nhiêu chùm quả đã rụng rơi

Ngơ ngác đứng giữa Sài Gòn ngợp nắng

Nước mắt anh bỗng mặn xuống vành môi.

 

______

* Thơ Tố Hữu

** Thơ Chính Hữu

 

NGUYỄN MINH KHIÊM

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Đặng Tường Vy rồi đá cũng nở hoa

>> Bùi Sim Sim giữa hai chiều quên nhớ

>> Nguyên Trân giữa song khuya thanh vắng

>> Nguyễn Thị Hạnh Loan ngọt ngào dâng hiến đam mê

>> Trúc Linh Lan khoả tiếng cười tươi vào hư không

>> Phan Thanh Bình trong căn nhà Đỗ Quyên

>> Trần Thế Tuyển & khúc tưởng niệm

>> Nguyễn Thanh Huyền đói những mùa thương nhớ

>> Nguyễn Đức Mậu thương kiếp ngựa một thời máu đổ

>> Lê Hải Chinh ghì chặt lòng thổn thức nỗi chờ mong

>> Văn Nguyên Lương phác hoạ không gian sáng

>> Vương Hoài Uyên gõ cửa mùa đông

>> Nguyễn Hồng & những giả định bất an

 

 

>> ĐỌC TIẾP VĂN HỌC BIỂN ĐẢO…