Nguyễn Như Bá dõi theo quên gió hắt sương sa

796

18.9.2017-23:30

CHẲNG LẼ

 

Dấu chân anh mai kia có cũ

vẫn đam mê lờ lượn sắc màu

chốn lạ xa tình cờ đâu hẹn

em là gì như mới cưới nhau

 

Nắng nơi này phải chăng ảo ảnh

cõi trăm năm anh chưa đã thèm

ừ nhanh lên mờ sương ngược gió

ngày tháng này nhớ ngày xưa em

 

Không lùi bước cuộc chơi tới bến

chớ tránh mặt hồn thêm nồng nàn

ngón đàn mùi nhấn sâu riết chặt

chẳng lẽ là quên hết thật chăng

 

Mặc thế gian hơi đâu thấu giữa

những qua lại vẫn nhớ không sai

không giới hạn cuộc tình từng đã

đêm với ngày nắng bỗng liêu trai

 

Nghĩ kỹ rồi không cần gì nữa

đợi quá lâu nghe lòng chán ôi

chẳng lẽ là chỉ trong cõi mộng

không thể nào nô lệ đơn côi.

 

 

THIẾU PHỤ

 

Có những trưa giọt rơi lạnh lắm

hỏi bình minh hờ hững bàng hoàng

cơn mưa lâu mây chiều mờ đặc

hoàng hôn em chạm tối vội vàng

 

Niệm chân thành tồn tan nát vụn

may dạ dương thỏa thích đỉnh cuồng

lối chia đôi bóng em phía trước

phía sau còn anh ngóng phố giông

 

Nhớ ban đầu đón đường đâu gặp

và sẵn sàng mặc nhiên thời gian

chưa xác định nôn nao mong ước

sẽ một ngày dẫu mộng tình phiêu

 

Duyên thiếu phụ sau lưng đôi mắt

dõi theo quên gió hắt sương sa

nỗi thèm thuồng vài giây cũng được

đôi môi bù ấp áp thịt da.

 

 

BẤT NGỜ LẠ

 

Con sóng vào hốt nhiên bờ cát

không là mơ thật giữa một ngày

hỏi bao người ngàn năm Cửa Đại

anh Tây Nguyên dốc thẳng biển này

 

Ven con đường hai bên tấp nập

Iphone nghe quên hết nhọc nhằn

chưa gặp gỡ hay anh lạc phố

hay lẽ nào lãng tử gió hoang

 

Gót bồi hồi chạm trưa oi bức

mỏng bấp bên mây nước Thu Bồn

bóng xa khơi thuyền chèo lặng lẽ

ai sang sông để lại quán không

 

Bất ngờ lạ Hội An phố cổ

hết lạc đường lời biển ấy chăng

nâng ly mừng tâm tình lục bát

ánh mắt em lòng anh mênh mang.

Nhà thơ Nguyễn Như Bá

 

 

KHỎA ĐÊM NGÀY

 

Chờ nắng lên sao lâu đến lạ

gấp gáp gặp chướng ngại nhàu vò

em lơ lảng anh không từ bỏ

nhìn điểm trang ám ảnh vập vồ

 

Muốn uống hết áo em vàng đỏ

vầng trăng suông gió hát đã từng

chớ chấm câu chìm sâu con chữ

bước chân liều mặc kệ dửng dưng

 

Không cáo buộc tồn lời rạo rực

lạc mờ theo cánh mỏng đâu phương

bám thời gian ngày lần lữa mãi

để được nhau xua đổi gió sương

 

Cần tuyệt vời tự nhiên hun hút

gạt buồn vui thưa với một mình

đâu tròn trịa ngữ ngôn cưỡng dụng

em thoáng hiện không cấm anh nhìn

 

Không khí vui phá ngôi bí mật

lỗi thông thường hết mực cảm thông

cửa chưa khép trông đêm rộng nữa

nỗi hoang mang ai bảo là không

Lòng ngọt ngào mà chờ lạnh đắng

em có người thương nhớ vô cùng

nhưng vì sao không vào ham muốn

vòng tay nghiêng khỏa cả đêm ngày.

 

NGUYỄN NHƯ BÁ

 

 

TIN THƠ:

 

>> Lê Thanh Hồng thương ai thẳm sâu miền chân sóng

>> Trần Hùng dâng trổ cúc quỳ vàng

>> Thanh Tùng từ vệt trời thơ thời giá lạnh

>> Nguyễn Thị Hạnh Loan đâu biết hoa tự thiêu mình mê mải

>> Lê Hương có vạn nỗi buồn sẽ đi dọc đời nhau

>> Châu Đăng Khoa gió vi vu tiếng lục huyền cầm

>> Lê Thuý Bắc gửi vào lời ru

>> Nguyễn Hồng giọt nước mắt khô lăn tròn ký ức

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC…