Thân cò cõng cả bầu trời ấu thơ – Thơ Nhật Quang

522

Ảnh minh họa: Tô Thúy Loan

 

Về nghe biển hát

Anh có nghe, rì rào lời biển hát?

Khi hoàng hôn nghiêng bóng nhè nhẹ tan

Cánh buồm xa sóng nhấp nhô về bến

Biển trập trùng theo cánh gió mênh mang

 

Anh có thấy áng mây hồng lãng đãng?

Như lả lơi, đùa giỡn cánh hải âu

Sóng khát khao ru trầm vào nỗi nhớ!

Gió thầm thì ủ ấp… mối duyên đầu

 

Anh có nghe, biển tình lên sóng gợn?

Biển mãi yêu nên biển cứ xanh trong

Biển ấp e… chiều vàng hôn suối tóc

Sóng thủy chung ôm bờ cát mênh mông

 

Về đi anh, ta ngồi nghe biển hát

Tựa vai nhau soi bóng dưới hoàng hôn

Môi thơm tỏa lời yêu vào sóng ngọc

Phút nồng say… vương vấn mãi ngập hồn.

 

                                             

Hoài niệm quê xưa

Con sinh nơi chốn thôn làng

Lớn khôn từ hạt lúa vàng ngát hương

Xứ xa ký ức… trầm vương

Mặn mồ hôi mẹ còn thơm nương đồng

 

Tuổi thơ tắm mát dòng sông      

Năm… mười, đuổi bướm nắng hồng rong chơi

Đong đưa cánh võng à… ơi!

Thân cò cõng cả bầu trời ấu thơ

 

Bếp quê ngả khói lam mờ

Dừa nghiêng soi bóng đôi bờ sông xanh

Nắng mưa mòn mỏi mái tranh

Đầu hiên gió khẽ lay mành trúc thưa

 

Chuông chiều ngân vọng xa đưa

Lời kinh mẹ vẫn như vừa trên môi

Mong manh tựa cánh lá rơi

Vọng về nguồn cội bồi hồi… lòng con

 

Ngõ xưa rêu mốc lối mòn

Nhặt hoài niệm cũ vẫn còn đâu đây.

 

 

Vương bóng hồn quê

Đêm thành phố lên đèn

gió khuya buốt ngấm vào da thịt

ký ức nào quyện về chập chờn bóng khuya

tiếng đàn ngân hồn quê da diết

bồi hồi… bao kỷ niệm còn vương

 

Miền đất nắng ấm

lênh loang dòng Rivera trăng soi hiền hòa

nơi tôi khai sinh uống dòng sữa phù sa thơm mát

mồ hôi cha đã gieo trổ những mùa vàng

đôi vai mẹ vẹt mòn tính toan đời cơm áo

 

Tôi gieo vào ước mơ…

theo cánh thiên di xuôi miền phố thị

hành trình xa… bỏ lại huơng vị chốn quê nhà

gom lại những mùa chắt chiu mẹ lam lũ nắng mưa

bớt nhọc nhằn tay cha chai sần ruộng cỗi

 

Bóng quê rợp ân tình

níu buớc chân những lần trở lại

thèm được ngả lưng tựa vào bến quê

nghe sông hát khúc chiều lam con đò rời bến

lưu luyến lòng… lại biền biệt xứ xa.

N.Q