Thời gian hành hương – Thơ Nguyễn Tấn Ái

526

Nhà thơ Nguyễn Tấn Ái 

 

Buồn

Buồn như chiều nay bên người mắt cay

buồn như buổi chiều thiếu gió về đau cố quận

như Thu Bồn lạc dòng ngẩn ngơ nhớ Kẽm

như em buổi xa thì con gái thần tiên

 

buồn như ngày em nói vu quy

như bài hát hôm hôn trường đẫm lệ

nước mắt có lẽ từ buổi ấy

cớ sao mà em chiều nay?

 

ừ thì đau đi như cành cây gãy

ừ thì vỡ đi như chén sành chén sứ

như tổ chim trước gió không còn ôm choàng nổi chim non

như lời thì thầm “khóc đi, mèo con!”

 

có một gã trai học làm thiền giả

không đọc nổi câu kinh cứu rỗi linh hồn

có một gã trai học làm hiệp sĩ

đánh rơi kiếm rồi, ơi em biết không?

               

Lòng trai

Tự bữa trăng về thương nhớ lên

rằm soi trọn vẹn dáng hình em

hình như tự xửa xưa Cuội đã

thầm viết lời yêu trong bóng đêm

 

Như mắt như môi như chiều đang say

anh là hạt mưa rơi lên vai gầy

lên mắt lên môi lên hồn thiếu nữ

mùa ái ân về trong ta chiều nay

 

Còn nguyên một màu cỏ xanh cho em

còn nguyên cho em hạt rơi êm đềm

anh dắt linh hồn đi trong sương lạnh

để cỏ xưa ngày lên ngôi xanh thêm

 

Chừ em xa rồi còn anh với ai

phố đêm tương tư tiếng đêm thở dài

nhớ cứ trở mùa đòi thương đến hẹn

anh cứ dựng tình rưng rức lòng trai…

                       

Sông buồn

Đã đặt tôi vào những cuộc người

Dằn vặt ăn thua hanh hao còn mất

Đã xóa dấu những lưng chiều gió bấc

Thằng bé đếm chuồn chuồn bay thấp bay cao

 

Đã kiễng chân với những tầm cao

Ly cà phê tầng thứ hai mươi đượm mùi hương quý phái

Triền sưa vàng xưa mưa mùa chưa trở lại

Cô bé xóm Hương Trà tóc có còn nguyên thuở mười lăm?

 

Đêm ngửa tay hứng một bụm trăng rằm

Biết mình khát gió vườn xưa đến thế

Loanh quanh mấy ngã tư mấy ngã ba mà đã đời dâu bể

Bên kia xuân thì thời gian hành hương

 

Rẽ một lối về ngút ngát màu sương

Dấu vân ta ai còn nguyên năm ngón

Đặt tôi giữa cuộc đời mẹ đi về với Chúa

Thơ ngây tôi trôi… từ đó sông buồn!

N.T.A