Tình mây và núi – Chùm thơ Thiên Di

584

(Vanchuongphuongnam.vn) – về bên núi/ mây dịu dàng áo trắng/ núi gối đầu, mây ôm núi nhẹ ru/ khi nặng trĩu nỗi niềm đời cay đắng/ núi mở lòng ấp ủ những hạt mưa…

Ảnh minh họa

Tình mây và núi

 

mây hỏi núi

ngàn năm âm thầm đợi

soi bóng mình lạnh lẽo mặt hồ trong

núi vẫn xanh dù thời gian già cỗi

có trách mây

theo ngọn gió lênh đênh

 

không núi ơi!

bốn phương trời phiêu lãng

khi u sầu mây đổ lệ thành mưa

thấm đất khô cho mầm cây bật dậy

Phủ lại đời xanh mướt những tàn phai

 

về bên núi

mây dịu dàng áo trắng

núi gối đầu, mây ôm núi nhẹ ru

khi nặng trĩu nỗi niềm đời cay đắng

núi mở lòng ấp ủ những hạt mưa

 

Buồn thu

 

Ta ảo tưởng ngày thu sương khói mỏng

Gợi vương buồn thoáng nhàn nhạt  vu vơ

Thuyền không bến gác chèo ngân nga hát

Lờ lững trôi- phiêu lãng vạn ý thơ

 

Ta cứ ngỡ đời vô ưu như cỏ

Chiều reo vui tiếng chuông gió bên thềm

Chén trà thanh thoả lòng qua cơn khát

Không bận chi chuyện thế sự ghét ghen…

 

Ôi sương đổ mịt mờ trời u uẩn

Trăng rụng rơi tan tác ứa lệ hờn

Ngày thổn thức chìm dần vào  bóng tối

Gió bên hiên lướt rờn rợn từng cơn

 

Ta man dại thả hồn chìm men đắng

Run rẩy cười mình chuốc bóng mình say

Thèm bão giông để thấy còn ngạo nghễ

Mơ yêu đương thắm lại nét thu gầy

 

Ta ảo tưởng hồ thu nơi hẹn gặp

Mùa yêu xa cháy rực buổi hoàng hôn

Vẽ vời chi để đợi chờ hụt hẫng

Chỉ còn ta uống cạn chén trăng sương

 

Cho một ngày…

 

Viết gì đây… sớm mai sương đổ

Vẽ gió tô mây mộng cũng gầy

Trên ngọn cây cao chim dấu mỏ

Nghe lòng ngâm ngấm lạnh heo may…

 

Viết gì đây buổi hoàng hôn xuống

Tia nắng cuối dành tặng lòng đêm

Giữ ấm được chăng hồn nguyệt bạch

Cho ta tựa gối lụa trăng êm…

 

Viết gì đây giữa những tàn khuya

Trăng đã lịm quên cuối nẻo về

Phai dấu chân quen miền kỷ niệm

Hoa rêu lại nở lúc đêm mưa

 

May đời còn có bầy chim nhỏ

Ríu rít bên hiên nhặt nắng rơi

May còn khung cửa trời đầy gió

Xin tạ ơn ai tặng nụ cười…

T.D