Tình quê lắng đọng kẻ tha hương – Thơ Phạm Văn Hoanh

676

Nhà văn Phạm Văn Hoanh 

 

Trở lại Quy Nhơn

Trở lại Quy Nhơn cuối mùa đông

Nắng xuân sang rồi, em biết không?

Một thoáng Quy Nhơn, mai tạm biệt

Em đâu rồi, hỡi em có biết?

Con đường xưa, mai, cúc nở đầy.

 

Trở lại Quy Nhơn cuối đông này

Với Ghềnh Ráng, Nhơn Hội, Eo Gió

Với Kỳ Co, Bãi Dứa… trong lành

Thoảng bay tà áo dài ai đó

Lòng nhớ thương đôi mắt long lanh

Đàn én năm nao liệng bay nhanh

Cung đường xanh mình anh lạc bước.

 

Anh lại về Quy Nhơn thuở trước

Con đường cũ ngày nào chung bước

Anh đứng lại chờ ai chẳng rõ

Nghe Cầu Đôi bao con sóng vỗ

Phố rộn ràng, con phố ngày xưa

Vẫn còn đây, nơi ta trú mưa

Dư âm cũ rối bời ký ức

Mai anh về nỗi lòng thao thức

Nhớ Quy Nhơn, phố biển hiền hòa

Nhớ Quy Nhơn, “thành phố thơ ca”.                                   

Quy Nhơn, đầu xuân 2019

 

 

Tam Đảo chiều thu

Tam Đảo chiều thu nhuộm ánh vàng

Nhởn nhơ mây trắng gọi mùa sang

Rùng Rình mây khói như tiên cảnh

Thác Bạc ngân nga khúc đại ngàn.

 

Tam Đảo chiều thu rợp khói sương

Nhà ai thấp thoáng bóng tà dương

Phe phẩy rèm mây bên cửa sổ

Say đắm nhìn em… nhớ dặm trường.

 

Tam Đảo chiều nay nhớ dáng ai

Cầu Mây lơ lửng bước chân dài

Thẩn thờ lê gót qua miền nhớ

Linh cảm lâu rồi em có hay?

 

Giá đã quen nhau từ thuở trước

Tam Đảo chiều nay cùng sóng bước

Xây lâu đài hạnh phúc muôn đời

Giữa nước non thỏa lòng nguyện ước.

 

Anh đã yêu rồi Tam Đảo ơi!

Ngồi si Quán Gió hóng mây trời

Mỗi ngày mấy bận nhòm qua đó

Xao xuyến lòng anh nỗi chơi vơi.

Tam Đảo, thu 2019

 

 

Cố hương

Lâu quá chưa về thăm cố hương

Day dứt lòng ta bao nhớ thương

Không ngăn sông núi sao xa cách

Tình quê lắng đọng kẻ tha hương.

 

Lâu quá chưa về thăm Nghĩa Hiệp

Trong lòng thương nhớ cứ miên man

Sông Vệ chiều nay đò có kịp?

Ta về kẻo lỡ chuyến đò ngang.

 

Từ ngày giã biệt chưa về thăm

Bao năm qua nắng dãi mưa dầm

Rong ruổi khắp vùng miền đất nước

Canh cánh bên lòng Nghĩa Hiệp ơi!

 

Mai mốt ta về thăm cố hương

Thăm ngôi nhà cũ bên hàng dương

Cha già mẹ yếu đang mong đợi

Hạnh phúc tràn dâng lệ vấn vương.

P.V.H