Trần Hùng dâng trổ cúc quỳ vàng

674

15.9.2017-15:30

QUỲ VÀNG DÂNG TRỔ

 

Người ở đây một đêm tóc dài

một đêm mắt – mắt

môi cay và nóng

 

ôi bazan hay em

ngày cao nguyên rưng rưng

nắng lạnh đổ về những căn nhà cổ

bước chân ta từ đâu không rõ

chỉ em và anh và thành phố

dâng trổ cúc quỳ vàng

vút lên những ngọn rừng

vút lên lời yêu buốt ngực

người về

lá vỡ.

 

 

KHÁT VỌNG

 

và thảm đêm trùm xuống

triền miên trên ngực của người

và còn lại mỏng manh hương khói

tro tàn dục vọng cuộc đời

 

kia ánh sáng ngất ngây

dát vàng lên cây lá

kia miên man miền hoa cúc dại

                                         lối đi trần

                                                   tấm lưng nức nở

 

kia một miền quê gió thổi dài

khắc khoải trăng gầy nơi bến bãi

kia buổi sớm

hạt mầm thức dậy

niềm khát vọng nhói đau

 

 

THỜI GIAN

 

qua đi

qua đi

những tượng đài nhô lên mặt đất

nhô lên nỗi buồn sừng sững

 

về đây

những dấu chân lấm láp phù sa

nắng hanh hao vườn chè vạt mía

qua thác cao bão nước

niềm trinh tĩnh vỡ òa

 

ngày ấy

ve không miên man như bây giờ

vẫn còn khoảng trống cho tiếng gióng cửa – trâu về chuồng

 

tiếng quạt muỗi của mẹ ta mỗi tối

tiếng của những cánh dơi.

 

ngày ấy – lâu rồi

ta xa em như con trai xa mẹ

em thầm lau nước mắt cho ta

 

những con ve ngày ấy đã già

chúng biến thành nếp nhăn trên cây cổ thụ

chiều nay bên gốc cây nhìn lên

ta lặng người

trước bình thản cây thăm thẳm lên trời

Nhà thơ Trần Hùng

 

 

NHỚ CON

 

trung thu

áp thấp về đêm Hà Nội

cha như ông trăng sau màn trời

con đang làm gì con ơi.

 

chiếc đèn ông sao trung thu năm ngoái

vẫn nằm trên giá sách đầy bụi

hay con đang ngồi ôm

ngoài kia

những ngôi sao đang bò ra từ các góc tối

rủ con cùng chạy chơi

 

nếu thiếu nến thì con bắt đom đóm bỏ vào

không có đom đóm thì cầm sao ra ngoài ngõ

rồi đèn sẽ sáng lên

và con sẽ tin

cha trở về cho con đêm trung thu khác

một đêm trăng xà cừ tíu tít

trên những dấu chân bé bỏng của con

 

TRẦN HÙNG

 

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC…