Vũ Thanh Hoa – Vẽ em không son phấn

1089

Nhà thơ Vũ Thanh Hoa

Cần bao lâu để quên

cần bao nhiêu lâu để quên

thật sự thờ ơ mỗi khi gặp mặt

dãy tên anh ngủ yên trong điện thoại

không còn thao thức em

 

thả nhớ vào hỗn độn ngày

giữa thành phố như li cocktail hổ lốn

trộn trong biển người vô trật tự

trần trụi buồn

 

cần bao nhiêu lâu để quên

một người không cần nhớ

chùm hoa ven đường thong dong hé nụ

nông nổi tưng bừng

 

cần bao lâu để quên

hoá phù điêu những lần gặp gỡ

trái tim cháy làm tan chảy tượng

anh lạnh lùng làm tan chảy em

 

Chẳng giấc mơ nào giống nhau đâu anh

chẳng giấc mơ nào giống nhau đâu anh

những chồi non cong thân khao khát

ký ức u mê khu rừng rời rạc

tháng Năm nắng đốt đỏ đèn

 

anh đến từ một giấc mơ

từ một vì sao không hẹn trước

ga đông nghèn nghẹn

những bùng binh xoay tròn

những đường cong gãy khúc

thành phố tỏ mờ hiện trên bức tường nhập nhoạng

còn ai tỉnh thức với đôi mình

 

mọi con đường lại về những giấc mơ

dưới mưa con dế nào đứng khóc

không bắt đầu và không kết thúc

chẳng giấc mơ nào giống nhau đâu anh

 

Cái bóng

em cởi vào đêm hoang cái bóng của mình

người đàn bà soi gương lau phấn

chải những sợi tóc rối sóng thu

đốt riêng một ngọn nến hạ

khói bay

 

lũ hạt dẻ thức giấc

lọ lem ngơ ngác tìm lại chiếc hài

chiếc hài đã mất

chiếc hài không có thật

mặt đất vằn những vệt chân quen

 

những ghế đá độc thân hẹn hò nơi công viên tím lặng

ký ức lưu đày

ánh nến mong manh

ám ảnh bốn bức tường lạnh

em bơi về phía mặt trăng khét cháy

 

sớm mai những chiếc lá ngủ dậy

cái bóng lại về gõ cửa

tìm em

 

Vẽ em

vẽ em không son phấn

cuộn con mèo ngác ngơ   

 

vẽ em không váy áo

mỏng cơn mưa sững sờ

 

vẽ thoáng mắt em buồn

cây cúi đầu trầm mặc

 

vẽ môi em chúm chím

cong vầng trăng  sinh đôi

 

vẽ những ngày chia phôi

tím biếc trời thu lạnh

 

vẽ em nằm bên cạnh

ngả

nghiêng

ru

bốn mùa

 

Vũ Thanh Hoa