Lê Hưng Tiến – Cô đơn lên giá

147
(Vanchuongphuongnam.vn) – Nhà thơ Lê Hưng Tiến sinh năm1981 tại Ninh Thuận, Hội viên Hội Nhạc sĩ Việt Nam, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Anh đã xuất bản 3 tập thơ và hện anh đang giảng dạy tại thành phố Đà Nẵng. Văn chương phương Nam trân trọng giới thiệu chùm thơ anh đến với bạn đọc.

Nhà thơ Lê Hưng Tiến

 

Sài Gòn đói tiếng người

 

Trở lại Sài Gòn

Tôi thèm ăn từng con phố lạ

Ăn mỗi mắt đèn mở sáng

Ăn cả dòng người mỏi bước

Ăn luôn những tầng cao áp thênh thang

Và cũng ăn hết khói bụi của lòng đất nở

Khi bầu trời ăn ngốn những hàng cây dầu rái và các biển hiệu mọc tràn lan

Tôi bắt đầu đói những dòng xe cộ tắc nghẽn thời gian

Tôi gọi từng con tích tắc tích tắc tích tắc tít mắt

Mua về khối suy tư của phố mới xẩm mặt

Tôi ăn hết ngồn ngộn tiếng người sầm uất

Khi bà già và những đứa trẻ rao bán thời đại

Tôi mua những cuốc ngày và cuốc đêm số

Ăn ngập ngụa con đường mở

Ăn ngập ngụa ánh sáng không màu không mùa không vị

Ăn ngập ngụa tâm tưởng

Ăn ngập ngụa cảm xúc vo viên cuội mình

Sài Gòn mỏi bước

Tôi vất vưởng khát

Tôi vất vưởng khát

Tôi vất vưởng khát

Khát những dòng sông bên hông phố hong khốc

Khát nụ cười cỏ trên miền con gái mới

Khát đôi mắt đỏng đảnh mặt người mặt trời

Khát những con chữ gọi í ới mùa xanh mốc

Khát núi tưởng chưa đổ vào dòng người ưu tư

Khát mênh mông không mở tiếng nói cười của nắng vỡ

Và khát yêu thương không chào cánh vẫy thời gian

Tôi bắt đầu lội phố

Dấu chân chim nhạt dần phía trước

Bà già rao bán thời đại

Đánh đổi dòng đời trong mỗi mắt phố

Không bán hết phận người

Những đứa trẻ rao bán thời đại

Đi rệu rã ngày cong đêm

Và đói tiếng người

Sài Gòn đói tiếng người

Bà già đói tiếng người

Những đứa trẻ đói tiếng người

Và tôi cũng đói tiếng người

 

Những ngày cô đơn lên giá

 

Những khoảnh rỗng vô hồn

Tôi đốt mỗi bước đi không số

Cô đơn bắt đầu lên giá

Cơm bụi lớn từ quán trọ

 

Quần áo lớn từ các dịch vụ không số

Ly cà phê sữa cũng lớn từ bão đêm

Con mắt phố thèm giọng nói xe cộ

Động đậy trong ký ức

 

Giữa tiếng nói sinh viên vẫn thiếu một mình

Tôi loay hoay cho ngày thôi lớn

Chỉ là giả hờ cho đêm nhỏ lại

Nhưng cô đơn vẫn lên giá thị trường

 

Những ngón tay đau

 

Chĩa từng ngón tay lên không

Đôi mắt mở lòng

Những họng sương phả vào bình thủy tinh không đáy

Rơi từng ngón tay đau nhìn từ phía trời vụn vặt hồng hồng

 

Nhiều cái ngả nghiêng

Xiên đầy con mắt những hạt thiền thiền quái quái

Lạ từng ngón tay ám mùa động hưởng

Bay lạc đường biên làm lũ dơi đẻ ngày lạ trên nắng cháy

 

Trên nắng cháy

Lũ dơi không nhớ mùa động hưởng

Khói bay từ những tiếng súng thơm mùa quê kệch

Cả bầu trời âm ĩ những tiếng nói thinh không

 

Hơi thở từng ngón tay hờ

Chĩa lên không phẳng lặng mơ hồ

Tiếng nói bất lực

Ai cũng nghĩ đến chiến tranh từ lòng đất mở

 

Không đau thương

Không tương tàn

Không không khí nở

Nhân loại bắt đầu thở vô cảm trong bình thủy tinh không đáy

 

Lỗ thủng thơ    

 

Mỗi sớm mai

Tôi đi hái thơ từ sương khuya rụng

Những con chữ sùi bọt mép trời rộng

 

Dang cả hai tay với

Ý tưởng rơi từ các hệ quy ước đời người

Phá vỡ trật tự của thơ làm đời sống thủng nhiều lỗ cơ thể tầng ôzon

 

Bao thế kỷ hin hít gió

Luồn khí thơ như hiển vọng từ một tôn giáo mới và mê mẫm

Làm hạn chế sự sống của thơ và hơi thở của nước

 

Ngày nắng chao nghiêng

Thế giới muốn điêu đứng vì không tìm được lỗ thủng của thơ

Mặc cho không gian thủng nhiều lỗ thủng thời gian và cả hố đen lòng người

 

Cộng bao nhiêu cho đủ chiều dài lịch sử

Cộng bao nhiêu cho đủ chiều ngang lịch sử

Cộng bao nhiêu cho đủ kích cỡ lịch sử

Để thơ không làm vỡ đôi mắt thế giới

 

Đà Nẵng không thành phố

(Quý tặng thi sĩ Đỗ Thượng Thế)

 

Đợi những con lắc bùng nổ

Thời gian đến gần ký ức hơn

Thành phố sẽ biết nói trong tiếng thở sâu người

Vòm trời chẳng có mây ngang

 

Ai đó vẽ nhiều hướng suy tư vòng vèo mắt khói

Thành phố lạ lẫm trong mỗi cái đẹp không mùa

Phố không phố

Phố có lúc thinh không

 

Mỗi con đường dò dẫm trong ý nghĩ siêu thị nhớ

Trở mình trong lời nói bảo tàng của ai đáu

Song thoại những tầng cao ốc và những chiếc cầu nối thời đại khác

Anh chở con phố mua sắm hết cơ thể những con người mình

 

Thành phố biết ưu tư hơn

Thành phố biết làm mình thay đổi hơn cái khác biệt thay đổi

Thành phố cũng biết tinh khiết trong hơi thở tở tái của mình

Và thành phố cũng biết phố không thành phố.

 

Tôi tự hủy tôi

 

Giữa ồn ào của lặng im

Tôi khuấy mây ngang trong đôi mắt khác

Những bài thơ không biết nói

 

Hình hài của nhớ

Bánh xe không ăn được thời gian

Con lắc đói mùa ý tưởng

 

Đôi khi cái chóp nháy

Cháy ngọn đồi từ không gian ảo

Những bài thơ chết vô ý từ quên lãng

 

Tôi đi tìm chúng

Cất công để phóng sinh

Nhưng mặt trời đã lặn trước đằng Tây

 

Tôi tự hủy tôi

Tự hủy những bài thơ từ hơi thở mới của đất

Thế giới mở trong cái khác bay bay

 

Lê Hưng Tiến