Lá xếp hình môi em cười – Thơ Trần Xuân Trường

142

Tác giả Trần Xuân Trường

 

Lá gọi

Sớm mai trên đỉnh mùa thu
Heo may thả tiếng chim gù rất trong

Mở ô cửa ngó qua song
Thấy hoa khế nở mà lòng chợt vui

Tiếng ong đập cánh bay lùi
Như đang dẫn dụ về mùi hương hoa

Bao giờ em mới nhận ra
Bước chân bên ngõ chỉ là mơ thôi

Hôm qua người đã đi rồi
Chỉ còn tiếng lá gọi chồi miên man.

 

Buông mùa

Hái chiều nay ngọn gió đông
Ai vừa thả xuống dòng sông sau nhà

Sông trôi về tận tháng ba
Thương cây gạo đứng nở hoa bên cầu

Em về xứ đạo làm dâu
Đánh rơi nửa mối tình đầu hoang mang

Gió buồn sao gió lang thang
Sông buồn ngơ ngác trăng vàng buồn trôi

Hái chiều ngọn gió mồ côi
Thả vào tiếng sóng xa xôi cuối bờ

Có bông hoa gạo ngủ mơ
Buông hương bên ngõ nhà thờ rưng rưng.

 

Mưa bụi tháng Giêng

Tháng Giêng mưa bụi lui bui
Bến sông lác đác rau mùi trổ hoa

Tiếng chuông chùa muộn ngân nga
Chạm vào đau nỗi nhớ nhà râm ran

Tháng Giêng mưa bụi miên man
Mà như đánh thức cành xoan trổ mầm

Ngõ chùa vẫn bà vãi câm
Vẽ từng nét chổi âm thầm dưới mưa

Tháng Giêng mưa bụi lưa thưa
Bến sông nay bóng đò xưa hiện về

Thả câu hát xuống triền đê
Còn nguyên em giọng gái quê ngọt ngào

Tháng Giêng mưa bụi lao xao
Ai làm rơi giấc chiêm bao ngoài chiều.

 

Ngoài mơ

Ta vừa nhìn thấy mùa thu
Đem theo tiếng lá mộng du qua thềm

Nằm nghe hương ổi vườn đêm
Thơm sang đầu ngõ chín mềm heo may

Giờ này em đã ngủ say
Hay còn thức với chiều nay chúng mình

Mót sen bên góc ao đình
Chẳng còn mà cứ đinh ninh là còn

Giờ này em thức ru con
Hay là ôm giấc mơ son ngủ rồi

Cất trăng vào góc đêm thôi
Ngồi xem lá xếp hình môi em cười.

 

Nằm nghe gió xuống

Mấy nay trời chuyển gió nồm
Bãi sông vắng vẻ chợ hôm thưa người

Cánh đồng mùi đất còn tươi
Chiều nghe gió xuống lươi rươi mưa phùn

Mạ non rễ đã bén bùn
Đồng in bóng mẹ run run cúi đầu

Bao giờ cây lúa uốn câu
Bao giờ lại tiếng sẻ nâu gọi đàn

Chiều nghe gió xuống râm ran
Luống cày đã lấp đi bàn chân cha

Bao giờ cây lúa trổ hoa
Bao giờ lại tiếng sơn ca ngợp đồng

Ai vừa động nước bên sông
Hay là tiếng gió chiều đông qua bờ.

 

Chiều cong

Dòng sông trôi nước quanh co
Nằm bên cánh sóng con đò ngủ mê

Ai pha mực tím vẽ quê
Xóm làng ở giữa bờ đê ở ngoài

Vẽ mùa xuân đựng giêng hai
Em đi trẩy hội áo dài thướt tha

Vẽ lên hình dáng mẹ cha
Sắc màu kí ức biết pha mấy lần

Tìm đâu mỗi bước bàn chân
Thấy con đường cũ mờ dần trong mây.

T.X.T