Lời hứa một cành hoa – Thơ Lê Ngọc Minh Hoàng

668

Ảnh minh họa – Tác giả Goran Jordanski

 

Màu quá khứ

Tôi về ngang đường 14

Tây Nguyên chìm trong mưa

Đất bazan nâu đỏ

Ngấm giọt hồng ban trưa

 

Ban trưa hôm qua…

Đâu đã xa

Tôi băng ngang đường 14

Trời ngẹt mùi khói súng

Bom bùm trên thớ đất

Một vũng máu đời

Hôi hổi nóng vừa rơi

 

Tôi chạm tay mình

Nghe như bạn sống

Ít phút trước thôi nhịp chảy căng tràn

Giọt lệ khô giữa buồng tim rơi rụng

Trắng đỏ quyện dòng nhau

Loang nhuộm góc rừng

Nấm đất ôm thân

 

Hơi nóng chiến tranh

Pha màu sự sống

Hoang hoải nỗi đau

Bên rừng khát vọng

 

Hòa bình, đoàn tụ

Mất mát, chia ly

Chiến tranh có được những gì?

Ai ở?

Ai đi?

 

Tôi về thăm đường 14

Nỗi đau dầm mưa ngâu

Không pha màu quá khứ

Mà sao hương khói bạc đầu?

 

Cho một ngày đất nước khúc hoan ca 

Cho chúng em hôn anh

Chiếc hôn lần cuối…

Nước mắt rơi giữa mưa bom pháo dội

Anh ngã xuống rồi

Đất nứt vạt rừng xanh

 

Sao anh không sớm hành quân

Kịp dừng chân cho em trao câu hát

Dẫu chút thôi cái nhìn lưu luyến

Hay một lần dâng hiến giữa đêm mưa

 

Sao anh không kịp yêu người con gái hậu phương

Để còn được chờ mong những cánh thư dù khi nhận cách xa hàng trăm ngày gởi

Để đồng đội anh cùng chia vui từng nét chữ

Nắn nót hẹn hò ngày thống nhất quê hương

 

Dậy đi anh mở tiếp những con đường

Lấp sông sâu, xẻ rừng thiêng nước độc

Vai choàng vai, từng cánh tay rắn chắc

Chung lưng làm cầu cho hàng loạt chuyến xe qua

 

Anh mang theo rồi… Lời hứa một cành hoa

Nhánh lan trắng tặng em chiều nhạt nắng

Ai hát tặng em trọn bài hành khúc?

Có chiếc xuồng quê mình lướt sóng tuổi thanh xuân

 

Dậy đi anh để tiếp tục hành quân

Sao anh mãi ngủ yên không trả lời em vậy chứ?

Hay ngã xuống mà vẫn giữ nguyên mảnh đất

Để đánh bại kẻ thù, giành độc lập tự do

 

Ngủ đi anh, tay em vững chuyến đò

Đưa đồng đội anh lên chiến trường phía trước

Hẹn ngày mai khi thanh bình thống nhất

Đón anh về yên nghỉ giữa quê hương

 

Đất nước tri ân những giấc ngủ phi thường

Của hàng triệu trái tim anh hùng liệt sĩ

Dâng hiến tuổi xuân, kiên cường, bền bỉ

Cho một ngày đất nước khúc hoan ca

 

Long Khốt chiều nay (*)

Cắm nhang vào chiếc lư hương

Chân không dám nhích qua một bước

Sợ đau từng thớ đất

Cả ngàn người Long Khốt nằm đây

 

Vùng đất xưa đạn xới bom cày

Từng trận chiến liệt oanh nhuộm máu

Bao lớp thanh niên mọi miền đất nước

Đến hơi thở cuối cùng tay chắc súng giữ quê

Đánh bại mọi âm mưu

Quét sạch mọi kẻ thù

Cho làng xóm một ngày vui độc lập

 

Hạnh phúc là gì?

Các anh chưa kịp đáp

Đã đi vào miền ấm áp

Yêu thương

 

Cắm một nén nhang vào giữa lư hương

Cúi đầu mà nghe nhịp tim mình trỗi dậy

Đã làm gì cho quê hương được thấy

Một lần

Sức trẻ hôm nay

 

Phía biển Đông cuộn sóng lớn từng ngày

Ngọn cờ đỏ trái tim vàng tung bay trong gió lộng

Từng viên đá cũng gắn kết nhau truyền dòng máu nóng

Chủ quyền tổ quốc Việt Nam

 

Cắm vào Long Khốt nén nhang

Tri ân để biết mình đang khát mình

Cúi đầu trước những anh linh

Để cùng chung sức giữ gìn núi sông

L.N.M.H

(*) Đồn biên phòng Long Khốt (xã Thái Bình Trung, huyện Vĩnh Hưng, tỉnh Long An), nơi mà mỗi tấc đất dưới chân đều có một linh hồn. Danh sách liệt sĩ nơi này có hầu khắp chiều dài đất nước, cả ba miền Bắc – Trung – Nam.