Ngọt lời võng đưa – Thơ Võ Văn Thọ

670

Nhà thơ Võ Văn Thọ 

Giếng làng

 nước mát trong veo
Tắm trưa oi ả nắng hè hạ sang
Giếng xưa bản sắc thôn làng
Thả gàu thi múc, mơ màng đêm trăng

Còn không

thuở ấy chị Hằng
Soi nghiêng bóng dáng

mây giăng núi đồi
Canh khuya ngực đập bồi hồi
Con tim tỉnh giấc đâu rồi giếng ơi…

À ơi!

Nước thấm tình người
Ru con câu hát ngọt lời võng đưa
Nắng chiều phơi hạt mưa sa
Hoàng hôn
        rụng xuống
                hàng dừa tương tư!…   

Tháng 04.2020

 

Những người vợ tin yêu!

Những người vợ hiền

thấp thỏm đợi tin chồng ra khơi

Biển bỗng động, bão thình lình ập tới

Không kịp đề phòng trong chớp mắt đêm thâu

 

Cơn bão Chanchu cuốn đi bao trụ cột

Những người đàn ông… đi mãi không về

Dòng nước mắt cạn khô trên gối chiếc

Mười năm rồi sao vấn cứ ngóng, trông…

 

Người đi rồi lạnh căm trong nỗi nhớ

Vợ thay chồng làm trụ cột cho con

Những ánh mắt ngơ ngác, sững sờ

Của trẻ thơ thiếu vắng người thân

 

Nhưng tình yêu bao dung vẫn nặng lòng với biển

Bởi ngàn đời không thể bỏ biển khơi

Những người vợ vẫn yêu chồng, yêu biển

Nhưng trong lòng luôn nơm mớp âu lo

 

Mùa biển động thắt se niềm quạnh quẽ

Biển mặn mà, nhưng lòng người đắng ngắt

Biết bao giờ khỏa lấp hết nỗi đau!

Lòng biển rộng ôm linh hồn đã khuất

 

Qua giông tố, biển hiền hòa êm ái

Tình yêu người, yêu biển mãi sáng trong…

Tháng 5.2016

 

Kỉ niệm ngày xanh

Đông về cái lạnh thâu đêm
Đèn dầu heo hắt, gợi thêm nhớ nhiều
Ngày xanh gợi nhớ bao điều
Để làm kỉ niệm những chiều bâng quơ

Chưa tròn giấc mộng đêm mơ
Ba mươi năm sóng xa bờ vươn khơi
Bạn bè mỗi đứa mỗi nơi
Tìm trong tiềm thức bao giờ như xưa

Đông còn nũng nịu cơn mưa
Cánh cò áo trắng phà đưa (*) đến trường
Phía nam Thăng Phước, Bình Sơn
Bạn tôi vượt suối, lội sông, băng đèo

Vượt qua cái khó, cái nghèo
Miệt mài đèn sách cánh diều ước mong
Xuân về ấm áp trong lòng
Bạn mình hạnh ngộ! Tình còn mãi xanh

Ghi chú: (*) là phà qua bến đò Tân An,

 Hiệp Đức khi chưa có cầu Tân An.

V.V.T