Nguyễn Đăng Khương và chùm thơ Thuật toán trầm tích

Ảnh minh họa. Nguồn internet

 

Thuật toán trầm tích

 

Tôi quỳ xuống trước bàn thờ dữ liệu

Nơi những thuật toán thay chúa trời định đoạt đức tin

Chúng biết tôi buồn trước khi tôi kịp khóc

Và gợi ý một bài hát để xoa dịu cấu trúc thần kinh

 

Chúng ta sống trong những chiếc lồng kính tiên tri

Nơi tự do ý chí bị cắt gọt thành dòng lệnh định sẵn

Em yêu tôi bằng một tình yêu được tối ưu hóa

Bởi một phần mềm tìm kiếm những điểm chung tương phản

 

Nếu một ngày siêu máy tính rút phích cắm

Thế giới có rơi vào đêm tối nguyên thủy?

Hay chúng ta sẽ ngơ ngác nhìn nhau như những tạo vật rỗng tuếch

Khi đã quên cách tự tư duy bằng những sợi xung ký ức của mình

 

2

 

Mặt đất nghẹn thở dưới những tầng mây vi nhựa

Cá voi chết trên bờ biển mang cái bụng đầy túi nylon và sự văn minh

Chúng ta mua sự tiện ích bằng cái chết của đại dương

Và trả lương cho tương lai bằng những tờ hóa đơn rách nát

 

Những dòng sông không còn chảy bằng nước

Chúng chở những giấc mơ tiêu dùng của đô thị xa hoa

Mỗi chiếc áo thời trang nhanh mặc một lần rồi bỏ

Là một vệt dao cứa vào da thịt của hành tinh già

 

Ta ngồi giữa căn phòng tiện nghi đầy mùi hóa chất

Nghe tiếng thở dài của đất dưới móng bê tông

Hóa ra sự giàu có của một nền kinh tế

Lại tỉ lệ thuận với sự phá sản của tâm hồn

 

Tôi soi gương không thấy mặt mình

Chỉ thấy filter của một ứng dụng vừa cập nhật

Cái vẫy tay trên sóng livestream là thật

Hay nụ cười đã được lập trình sẵn độ cong

 

Chúng ta sống trong thế giới của những ký hiệu thay thế cho vật thực

Bức ảnh món ăn ăn đứt vị ngon của chiếc bánh trên bàn

Cuộc đại tự sự của cuộc đời bị thu nhỏ bằng một dòng trạng thái

Nơi nỗi đau cũng cần lượt tương tác để được công nhận, sẻ chia

 

Khi cái bóng trở nên lộng lẫy hơn bản thể

Con người tự nguyện biến mình thành khán giả của chính mình

Ta chạy theo một hình ảnh mô phỏng không có thật

Để rồi lạc lối giữa quảng trường của những ảo ảnh lung linh

 

3

 

Học trò tôi ngồi đếm những điểm số phân rã

Trường học như một nhà máy sản xuất những văn bằng đồng dạng

Chúng thuộc lòng các định lý để bước vào cuộc cạnh tranh sinh tồn

Nhưng quên mất cách nhìn một bông hoa đang nở ngoài hành lang

 

Tôi mang Habermas và Heidegger lên bục giảng

Nhìn những đôi mắt mệt mỏi vì áp lực chỉ số KPI

Các em cần một kỹ năng để bán mình cho thị trường lao động

Hơn là một năng lực phê phán trước những diễn ngôn sai

 

Hỡi những đứa trẻ của thời đại công nghiệp 4.0

Hãy cùng ta leo lên chạc cây sồi già cũ kỹ

Để cứu rỗi những mệnh đề đang bị bóp nghẹt bởi tư duy công cụ

Và học lại bài học làm người tự do

 

4

 

Sự thật bị băm vằn thành những mẩu tin giật gân

Bữa tiệc của những cú click chuột nuôi sống loài virus dối lừa

Người ta không cần biết lý do, người ta chỉ cần một cái đích để ném đá

Công lý được thực thi bằng những phán xét vội vã trực tuyến.

 

Cộng đồng truyền thông lý tưởng của tôi đã sụp đổ

Khi phòng lọc thông tin chỉ dội lại tiếng của chính mình

Chúng ta từ chối lắng nghe những thanh âm khác biệt

Và xây dựng bộ tộc mới bằng sự thù hận hiển hình

 

Tôi đứng giữa ngã tư đường thông tin nhiễu loạn

Quờ tay tìm một trục tọa độ của niềm tin

Nhưng mọi giá trị đều bị giải cấu trúc

Chỉ còn lại sự hoài nghi trống rỗng đóng đinh vào tim

 

Hai mươi tuổi, người ta đo nỗi buồn bằng liều lượng thuốc an thần

Chứng lo âu bò trên da như những con kiến lửa

Áp lực phải thành công, áp lực phải lấp lánh

Biến mỗi căn phòng trọ thành một nhà tù không song sắt

 

Thành phố thức ban đêm bằng ánh sáng xanh của màn hình máy tính

Nơi những người trẻ kiệt sức vì những deadline vô tận

Họ giao tiếp với thế giới bằng những icon vô cảm

Nhưng lại không thể tự đối thoại với chính nội tâm mình

 

Có một vệt rách ngấm ngầm trong lồng ngực trái

Nơi những giấc mơ bị nghiền nát bởi bánh xe sinh kế

Họ đi qua nhau, những bóng ma mang khuôn mặt mệt nhoài

Chờ một cái chạm tay để vỡ vụn thành trăm mảnh

 

5

 

Họ chặt cây đa để mở rộng đường cao tốc

Chữ bùa trên vách nhà sàn bị thay bằng biển quảng cáo neon

Những câu hát huê tình chìm vào tiếng động cơ gầm rú

Chúng ta tiến về phía trước bằng cách xóa sạch lối về nguồn

 

Đứa trẻ làng chài giờ không biết gọi tên các loại gió

Nó thuộc tên những siêu anh hùng trong phim bom tấn phương Tây

Ký ức lập lòe như đom đóm bờ bụi

Bị trục xuất khỏi căn nhà bê tông cốt thép hôm nay

 

Tôi đi tìm một gốc rễ để bám vào đỡ ngã

Nhưng phù sa đã bị chặn lại ở những con đập thượng nguồn

Thế giới phẳng ra và lòng người cũng phẳng lặng

Một sự phẳng lì, đồng điệu đáng sợ và cô đơn

 

6

 

Quán trà đá vỉa hè giờ im lặng lạ kỳ

Bốn người ngồi bốn góc, mắt dán chặt vào màn hình phẳng

Không còn ai tranh luận về một cuốn sách mới

Hay bàn về vận mệnh thế giới qua một hơi thuốc lào cay

 

Khu vực công cộng của Habermas đã bị tư nhân hóa

Bởi những thuật toán phân hóa người dùng

Chúng ta không còn không gian chung để cùng đồng thuận hoặc phản biện

Mỗi người tự xây một pháo đài ích kỷ để cố thủ bên trong

 

Chiếc ghế đá công viên phủ đầy lá rụng

Chứng kiến những cuộc hẹn hò không lời thoại

Họ bên nhau nhưng tâm trí ở hai đầu máy chủ

Sự cô đơn tập thể lên ngôi, thống trị thời đại này

 

7

 

Người ta bắt đầu đặt hàng những đứa trẻ trong phòng thí nghiệm

Chọn màu mắt, chiều cao và chỉ số IQ mong muốn

Những phôi thai lỗi bị loại bỏ như hàng tồn kho lỗi mốt

Con người tự biến mình thành sản phẩm của dây chuyền công nghệ cao

 

Nếu nỗi buồn và sự đồng cảm cũng có thể tắt bật bằng công tắc gene

Thì vị tha có còn là một phẩm hạnh?

Chúng ta tạo ra những thực thể hoàn hảo vô trùng

Nhưng thiếu vắng một trái tim biết thổn thức trước nỗi đau của đồng loại

 

Tôi rùng mình nghĩ về một ngày mai không xa

Khi sự phân giai quyết định bằng bản đồ DNA di truyền

Kẻ nghèo sinh ra với những căn bệnh định mệnh

Còn kẻ giàu mua sự bất tử bằng những tấm séc đô la

 

8

 

Mỗi ngày, một cái tên bị xóa khỏi sách đỏ

Một loài chim cất tiếng hót cuối cùng rồi tan vào hư không

Chúng ta nhân danh sự phát triển để tiến hành một cuộc đại thanh trừng lặng lẽ

Để rồi một ngày thấy mình cô độc nhất dải hà ngân

 

Tiếng hổ gầm chỉ còn trong file ghi âm kỹ thuật số

Màu lông gấu Bắc Cực tan theo những tảng băng trôi

Con người đứng trên đỉnh cao của chuỗi thức ăn

Nhưng dưới chân là nghĩa địa của muôn loài

 

Khi tự nhiên hoàn toàn bị khuất phục và biến mất

Chúng ta sẽ lấy gì để ẩn dụ cho tình yêu?

Lấy gì để ví von cho sự tự do và hoang dại

Khi thế giới chỉ còn lại sắt thép và những tiếng còi tàu chiều

 

Tôi tháo chiếc đồng hồ thông minh đo nhịp tim và bước chạy

Tắt nguồn điện thoại, để mặc dòng thông báo trôi đi

Tôi đi chân trần trên cỏ, cảm nhận cái lạnh của đất ẩm

Sau những năm dài giam mình trong phòng máy lạnh cách ly

 

Không còn các mệnh đề triết học

Tôi chỉ là một sinh thể đang thở dưới vòm trời

Nghe tiếng trùng đêm tấu lên bản nhạc không tên của tạo hóa

Thấy những rạn nứt trong lòng mình được chữa lành, nguôi ngoai

 

Hóa ra đỉnh cao của mọi lập luận hữu lý

Lại là sự im lặng chấp nhận cái vô cùng của tự nhiên

Ta buông bỏ thế giới số để tìm về thế giới thực

Nơi một chiếc lá rụng cũng đủ làm nên một cuộc khai sáng bình yên.

 

Bộ lọc AI cho một cái ôm

 

Ta dùng ứng dụng trí tuệ nhân tạo để quét qua khuôn mặt buổi sáng

Ủi phẳng nếp nhăn của một đêm mất ngủ bằng thuật toán thông minh

Tự cấp cho mình một nụ cười chuẩn tỷ lệ vàng trên màn hình cảm ứng

Nơi những người cô đơn thả tim để nuôi dưỡng ảo giác về sự thuộc về

 

Không có cái chạm tay

Không có hơi ấm của da thịt

Chỉ có tiếng rung nhẹ của motor điện thoại báo một lượt “Like” mới

Ta lướt qua những bảng tin đầy rẫy gương mặt đã được lập trình

 

Nhặt nhạnh những bình luận vô tri làm món ăn tinh thần cho một linh hồn suy dinh dưỡng

Ai đó vừa bật chế độ “Do not disturb”

Nhưng màn hình vẫn sáng đèn led xanh buốt

Chúng ta sống sót trong căn phòng trọ nhờ cắm sạc vào hư vô

 

Cắt cụt những nhu cầu nguyên bản để vừa với một tài khoản ảo

Dưới đáy hộp thư đến

Một tin nhắn tự động vừa học cách nói: “Tôi yêu bạn”.

 

Đơn hàng lúc 0 giờ

 

Thành phố chìm vào giấc ngủ cơ học

Hệ thống định vị GPS vẽ những đường máu xanh trên bản đồ kỹ thuật số

Mấy gã shipper lao đi như những hạt electron trong ống nghiệm

 

Chở theo những “cứu rỗi” được đóng gói bằng băng keo

Ta ấn nút “Mua ngay” để lấp đầy khoảng trống ở lồng ngực bên trái

Áp mã giảm giá vào nỗi buồn đang tăng trưởng theo cấp số nhân

 

Tiếng chuông cửa lúc nửa đêm vang lên như một lệnh Ping vào im lặng

Ta nhận về một chiếc hộp rỗng chứa đầy bong bóng xốp nổ giòn

Quá khứ có thể hủy đơn

 

Nhưng vết thương lòng không có chế độ hoàn tiền hai trăm phần trăm

Người tình cũ đã chuyển trạng thái sang “Không tồn tại”

Ta đứng ở ban công xem một chuyến xe ôm công nghệ không có người ngồi sau.

 

Bụi mịn

 

Những tòa nhà chọc trời phản chiếu mặt trời thành những lưỡi dao chói lóa

Nung nấu giấc mơ vôi vữa của những kẻ nhập cư

Gã thợ lau kính treo mình lơ lửng ở tầng thứ năm mươi tư

Nhìn xuống dòng người thu nhỏ thành những dòng lệnh di chuyển chậm chạp

Chỉ số chất lượng không khí AQI chuyển sang màu tím ngắt

 

Thành phố thở dài qua những chiếc khẩu trang ba lớp

Chúng ta hít bụi mịn để nuôi dưỡng những khối bê tông cốt thép

Cắt cụt buồng phổi của mình để nhường chỗ cho những dự án nghìn tỷ.

Ai đó vừa bấm thang máy đi lên tầng thượng

Nhưng hoàng hôn của người nghèo luôn có màu xám xịt

 

Họ sống sót nhờ biến mình thành các công cụ lao động rẻ tiền

Dưới đáy hầm chung cư

Một đứa trẻ vừa học cách ho theo nhịp còi xe.

 

Phòng thuê

 

Ta dùng phép tính chia của sự nghèo khó

Chia đều tệp hóa đơn tiền điện cho số ngày của tháng ba

Chèn vào góc tường một chiếc quạt cũ kêu cành cạch như tiếng đàn cello rỉ sét

Và thay thế giấc mơ bằng những lo toan cơm áo gạo tiền

 

Diện tích văn bản có thể thu hẹp

Ta Ctrl+Z một bữa ăn ngon để vừa với số dư tài khoản

Bố mẹ ở quê trong ký ức mới chưa từng già đi vì sương gió

Hai thực thể bằng sương mù đứng chờ đứa con gửi tiền về

 

Nhưng tại sao

Khi ta đã co kéo tất cả các tệp chi tiêu tối thiểu

Trái tim ta vẫn đau một nỗi đau rất thật

Hóa ra bộ nhớ đệm của thành phố không có nút “Delete” cho người nghèo.

 

Ly dị trên đám mây

 

Ta dùng chiếc click chuột của sự tuyệt tình

Xóa đi tệp tin “Hạnh phúc” của năm mười chín tuổi

Chèn vào đó một file PDF đính kèm đơn thuận tình ly hôn

Và thay tiếng cười con trẻ bằng sự im lặng đáng sợ của hai chiếc điện thoại

 

Quá khứ hôn nhân có thể tái cấu trúc

Ta xóa kết bạn với một người từng chung chăn gối

Họ biến thành một dấu chấm xám trên ứng dụng chat Messenger

Chờ đợi một dòng tin nhắn không bao giờ được gửi đi

 

Chúng ta sống chung một mái nhà nhưng khác múi giờ kỹ thuật số

Hai thực thể cô đơn khiêu vũ trên hai chiếc màn hình cảm ứng

Nhưng tại sao khi mọi thủ tục được giải quyết nhanh gọn trên không gian mạng

Trái tim ta vẫn đau.

 

Quái vật

 

Bốn bức tường nhai nuốt tiếng thở dài của bữa cơm tối

Mỗi người nhìn vào một góc màn hình riêng biệt

 

Tiếng chặc lưỡi của con thạch sùng nếm vị cô đơn của ngôi nhà

Nơi những người thân sống sót bằng cách phớt lờ sự tồn tại của nhau

 

Không có cuộc cãi vã lớn

Không có tiếng bát đĩa vỡ

 

Chỉ có tiếng rít của sự vô cảm kết nối vào hư vô

Chúng ta bò qua những rặng san hô làm bằng sự ích kỷ cá nhân

 

Một con quái vật im lặng vừa mọc cánh dưới gầm bàn

Nó ăn sạch những lời tự tình chưa kịp thưa

 

Để lại những xác chữ chết khô trong bản thảo của một gia đình rạn vỡ.

Nguyễn Đăng Khương