Ông già và những chiếc bóng bay – Thơ Kỳ Nam

582

Ảnh minh họa – Nguồn internet

 

Đêm phong thành

Từ khung cửa ta đứng nhìn xuống phố

Con đường quen bỗng hoang vắng vô cùng

Sâu hun hút hai hàng cây im bóng

Ánh đèn soi vàng võ suốt đêm thâu

Đâu tiếng nhạc tưng bừng nơi quán xá

Tiếng rao hàng, tiếng cười nói hân hoan

Ai về ngang trong lấp lánh tơ vàng

Biết ta đợi vẫn không màng ngước mặt! 

Đâu những người mắt nhìn về phía trước

Trong guồng quay vùn vụt đến tương lai

Đầu ngẩng cao chân sải những bước dài

Dâng tuổi trẻ cho đỉnh cao thời đại

Còn những bước chân ai quen trầm lắng

Bên lối mềm của cây cỏ mơ say

Người công nhân mải quét lá dưới đường

Để lặng lẽ rời đi khi sáng sớm

Bao con phố bỗng bất ngờ phong tỏa

Người hoang mang đi vào trại cách ly

Những em bé một mình trong bệnh xá

Ngơ ngác rời xa hơi ấm mẹ cha 

Tiếng còi xe cứu thương vang khẩn thiết

Con đường quặn đau, khung cửa chao nghiêng

Ta khoác vội lên mình thêm lớp áo

Bước xuống nhà, không biết sẽ đi đâu…

Saigon ơi! Lòng ta đau biết mấy

Saigon xanh xao khắc khoải đêm ngày

Thành phố rách toang từng ô giãn cách 

Bao con người đang vất vả nơi đây

Ngày mai thôi, mặt trời lên rạng rỡ

Đám mây buồn u ám sẽ tan đi

Ta lại sẽ cùng anh em, bè bạn

Với tình yêu trang điểm lại Saigon

 

 

Ông già và những chiếc bóng bay

Người ship hàng vẫy tay chào dưới cửa

Cùng với nụ cười ẩn sau lớp khẩu trang

Anh mang đến một ly cà phê còn ấm

Và ổ bánh mì cho buổi sáng, không nhân

 

Buổi sáng của người đàn ông già cô độc

Trên ban công ngôi nhà có bảy người vào trại cách ly

Chỉ còn ông với con chó nhỏ tên Ky

Lặng lẽ dùng điểm tâm nhìn nhau suy nghĩ 

 

Bầu trời vẫn trong xanh như mọi khi

Nhưng trong lòng ông có điều gì không ổn

Ông nhớ tiếng ồn ào lao xao sáng sớm

Nhớ bầy cháu con luôn tất bật rộn ràng…

 

Nhớ hàng xóm đã hẹn lâu không gặp

Ván cờ tàn không ai đấu với ông

Sương sớm nắng chiều dắt nhau qua đại lộ

Cây cỏ công viên hoa nở chắc tàn rồi

 

Những chùm bong bóng thổi bằng bơm xe đạp

Thả lên trời mang theo niềm hy vọng nỗi chờ mong

Những sắc màu tươi thắm nhất của lòng ông

Cho đi hết trong một ngày nắng đẹp

 

Những chiếc bóng bay lướt qua tàn cây của phố

Vút lên cao trên xanh thẳm bầu trời

Như ước mơ của hàng triệu con người

Vượt thoát khỏi vòng vây trận dịch 

 

 

Tình quê

Dây trầu bỏ ngọn về đâu

Phất phơ trong gió để sầu giàn thưa

Ta về lại bến sông xưa

Đò xuôi khuất bóng, cơn mưa mịt mùng

Từ em áo đỏ theo chồng

Ta xa vạn dặm mà lòng chưa phai

Trầu không xanh mướt vườn ai

Mối tình thơ dại mãi hoài vấn vương

Xuân xanh rơi rụng dọc đường

Dấu chân ngày cũ dặm trường tìm nhau

Hắt hiu nước chảy qua cầu

Sông xưa bến cũ vườn trầu quạnh không

 

 

Sinh thần

Trót sinh ra nhằm ngày thất tịch

Nên đời cứ tầm tã mưa ngâu

Tìm mãi thấy đâu cầu ô thước

Trầm mình bơi suốt khúc sông sâu

 

Chiều nay đốt lá trong vườn lạnh

Khói tỏa vây quanh thế kỷ sầu

Ngày sinh nhớ mẹ nâu quầng mắt

Gồng gánh đàn con giữa bể dâu

 

Năm tháng chất chồng như núi biếc

Xuân thu mây bạc vấn quanh đầu

Một mình nâng chén bên thềm cỏ

Mừng ta vẫn ngự giữa cô đơn

K.N