Rắc đêm tròn nhớ – Thơ Nguyễn Vĩnh Bảo

Nhà thơ Nguyễn Vĩnh Bảo 

 

Rắc đêm tròn nhớ

Hoàng hôn khẽ gọi đêm về
bình minh ưng ửng nằm mê mẩn chờ
có ai mua cái dại khờ
để tôi bán nốt mộng mơ… mới vừa…

Ngập ngừng nhặt những hạt chưa…
rắc đêm tròn nhớ ngàn xưa… dội vào
giọt tình quên giấc trăng sao?
ghen say đan kín ngọt ngào… chớm xanh

Chồng chềnh sợi nắng vòng quanh
bao dan díu trổ trên nhành thời gian
giọt xuân tràn mật hồng hoang
và em sóng mắt – lênh loang Xuân về.

 

Đếm bước em qua

Nắng vừa rạp xuống
chân đêm
hoàng hôn xúng xính mở then
gọi mời

Nõn nường à
nõn nường ơi
sao mà
ngân ngấn để tôi thèm thuồng

Cõi trần lánh tạm…
mùa thương
lưới tình giăng bẫy bốn phương…
khó mà

Khát chờ
đếm bước em qua
cứ ngài ngại mãi ngọc ngà…
đi hoang

 

Một ngày trôi qua

Một ngày trôi qua mau
cơn mưa chiều ăm ắp
hoàng hôn rơi ngang mắt
lòng bỗng thấy xôn xao

Giờ em ở nơi nao
anh đang miền xa lắc
giọt đêm dài dằng dặc
gieo dọc miền nhớ thương 

Lời tỏ tình thao thiết
ngập chìm đi trong mơ
thành phố không quen biết
anh chưa đến bao giờ

Mùa anh đào đã qua
tìm trong miền khát nhớ
buông nhau ra không nỡ
cẩm tú cầu… lả lơi

Thả bước vào phố đêm
từng đoàn xe xuôi ngược
anh và đêm thầm ước
Tokyo – em – và…

 

Đường chiu nhc tên em

Qua con đường đất đỏ

Là vào tới thôn anh

Mấy phiến đá rêu xanh

Nằm phơi từ dạo ấy?

 

Mùi cỏ thơm ngầy ngậy

Đường lát gạch nghiêng nghiêng

Miếu thờ còn linh thiêng?

Bụi tre làng lá rụng

 

Ngơ ngác nhìn… ai đứng

Ngập ngừng líu ríu chân

Con đường quê tần ngần

Kỷ niệm ùa tới tấp

 

Lúa ven đường xưa thấp

Dãy phố giờ mọc lên

Hàng quán ăn san sát

Chưa kịp nhớ đã quên

 

Ngã rẽ tới đầu thôn

Trời đổ mưa tầm tã

Mọi người đều vội vã

Bước qua nhau rất nhanh

 

Biết tìm em nơi đâu

Tiếc ngày xưa không ngỏ

Em cạnh nhà chung ngõ

Đường chiều nhắc tên em

N.V.B