Thiên sứ – Thơ Ninh Giang Thu Cúc

82

Nhà thơ Ninh Giang Thu Cúc

 

Viết cho những người khoác bờ lu trắng  

Có phải các chị các anh

Những chàng trai cô gái

Tự nguyện

Khoác lên mình chiếc bờ lu trắng

Với đôi mắt tinh anh

Với đôi bàn tay rộng mở

Từng xoa dịu bao cơn đau thực thể

Trên từng phân ly da thịt

Trên từng tế bào vỡ vụn buốt xương

Của đồng bào đồng loại

Bất luận ai

Bất luận từ đâu đến

Những người mặc bờ lu trắng

Chưa bao giờ phân biệt

Bạn… thù… màu da… chủng tộc

Chưa bao giờ phân biệ

Ý thức hệ của người người

Với bất cứ ai

Vẫn bàn tay ấy

Công bằng trong thao tác

Sẵn sàng xoa dịu niềm đau

Cho từng sinh linh già, trẻ!

 

Họ là những thiên sứ

Bằng tâm nguyện

Phụng sự

Bằng chân lý truyền thừa

Từ tinh thần Hippocrates.

 

Những người con nước Việt 

Những thiên thần mang áo trắng đơn sơ

Mà lý tưởng sáng ngời sao Bắc Đẩu

Vì đồng loại ngày đêm không mệt mỏi

Cứu tai ương dịch họa cõi nhân hoàn

Ngủ không đủ giờ ăn uống tuềnh toàng

Đem sức trẻ hiến mình dâng Tổ Quốc

Dập dịch cứu nguy hiểm nghèo từng phút

Diệt kẻ thù man rợ giấu hình hài

Hỡi chiến binh áo trắng của tôi ơi!

Mỗi thần tượng sống hoài trong sử sách

Tượng đài không xây bằng xi măng cốt sắt

Lung linh hoài trong tim óc triệu lòng dân

Những thanh niên, chiến sĩ, đã quên mình

Để tình nguyện tuyến đầu tiến bước

Đối mặt “quân thù”, không hề khiếp nhược

Đem bình yên hiến tặng cuộc tồn sinh

Cảm tạ Người – Con đất Việt quang vinh!

Mùa đại dịch Covid 2020

Miền Nam 19/03/2020

N.G.T.C