Thơ Hữu Kim – Những đêm mơ đi hết trăng rằm

77

Nhà thơ Hữu Kim 

Cánh rừng – ngọn khói

Tôi về mắc võng trong kí ức

Cánh rừng xưa đồng đội tôi nằm

Lá rụng, gió nghiêng chiều mê mãi

Những đêm mơ đi hết trăng rằm.

 

Quờ tay bếp cũ còn hơi ấm

Đã ủ tôi qua những tháng ngày

Níu ngọn khói chiều nơi rừng thẳm

Cầm về thành phố nhớ thơm cay.

 

Tiếng gà cô lẻ ngày cao ốc

Làm sao xuyên nổi những bức tường

Đành thôi, níu mây hay ngọn khói

Dìu nhau bạn nhé lúc sang đường.

 

Có người đàn bà đi tất tưởi

Ai như dáng mẹ buổi chiều đông

Chênh chao quang gánh không len nổi

Bên bờ siêu thị gió mênh mông…

                    

Dâng người 

Người ơi đừng hỏi làm chi

Con sông vỗ sóng tôi đi tìm người

Lá nào lá của xanh tươi

Hoa nào hoa thuở đua cười với xuân

Xa vời mùa tiếng chim ngân

Ta trong nhau chẳng ngại ngần lời yêu

Vườn xuân thầm ước bao điều

Bỗng đâu tan với màu chiều bâng khuâng

Bây giờ người nhớ tôi chăng

Giọt sương trên má màu trăng thẩn thờ

Tôi đi trọn kiếp dại khờ

May mà còn chút hồn thơ dâng đời

Câu thơ không viết thành lời

Gửi trong sương khói cuối trời – Chân mây

Trong tình nắng, gửi ngàn cây

Trong xôn xao sóng, vơi đầy tháng năm

Trong hồn ai cõi xa xăm

Trong mênh mông vắng từ thăm thẳm nào

Hồn thơ đọng bóng ngàn sao

Trong thinh lặng trong mưa gào gió xô

Câu thơ trong cõi hồn thơ

Rưng rưng tôi đọc tôi chờ rưng rưng!

 

Điện thoại

 Tút… tút… tút…

Có ai đâu… chỉ tạp âm lạo xạo

Anh là say, là điên, liều yêu nên đánh bạo

Gọi cho em nghe hụt hẫng lòng mình.

 

Trái đất rộng dài nhường kia

Vẫn sương rơi, cây đến mùa thay lá

Vẫn những dòng sông đổ về biển cả

Sao suốt đời ta mãi tìm nhau.

 

Tổ hợp vô tri làm nhói tim đau

Hồi hộp đợi, hụt hẫng dài tiếng gió

Em ở đâu?

Hoàng hôn con sẻ nhỏ

Chỗ ta ngồi những chiếc lá thông rơi

Chỗ ta ngồi con sóng cứ đầy vơi

Giọt sương nào vương trên môi mằn mặn

Sóng thả vào đêm những nốt trầm sâu lắng

Nhớ thương chi mà biển khóc một mình.

 

Sao suốt đời cát mãi lặng thinh

Con dã tràng nhọc nhằn với biển

Gọi về em sao em chẳng nói

Trả lời anh chỉ tiếng gió vu vơ!

 

Độc thoại

Gạt bớt những đam mê trần thế

Là ánh trăng ngoài cửa sổ dịu dàng

Đêm yên tĩnh, tiếng lá rơi mềm lắm

Người khỏa thân tắm gió dưới hàng hiên

 

Nhắm mắt lại cũng từ giây phút ấy

Không kịp nhận ra người đến tự phương nào

Ta bỗng tan trong hơi thở ấm

 Người cùng ta tình tự cõi chiêm bao

 

Ta choàng tỉnh người về đâu xa hút

Tiếng dế kêu da diết đêm chờ

Ngoài ô cửa chập chờn khung trời cũ

Những vì sao lặng lẽ đến bao giờ?!

 

Thời gian

Chiều buông con nhện giăng mùng

Tôi và tôi giữa chùng chình thời gian

Chiều đi gió lật từng trang

Gió ơi gió có chở ngàn tiếng thơ

Thời gian qua cửa bơ thờ

Sông Hương chảy giữa đôi bờ đục trong

Nhện ơi rút ruột tơ lòng

Đan chi trước gió những vòng mong manh

Vời xa đỉnh Ngự còn xanh

 

Tiếng chuông Thiên Mụ dịu lành nỗi đau

Mưa chi chiều Huế u sầu

Tái tê phương Bắc nát nhàu phương Nam

Đội mưa tìm bến đò ngang

Lối về Vĩ Dạ mơ màng bóng xưa

Tôi và tôi với chiều mưa

Nhện ơi, còn chút tơ thừa đan mau…

L.H.K