Thơ qua vòng sơ tuyển: Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 35)

1008

Tranh Lê Sa Long 

 

NGUYỄN THÁNH NGÃ

Nhận diện Sài Gòn

Cuối cùng, tôi cũng nhận ra Sài Gòn

nơi đất hóa người và người hóa đất

đất sinh nhân và người sinh nghĩa

nghĩa dưỡng nuôi khí phách tâm hồn…

 

phương Nam, đất trầm tích phù sa

châu thổ tư duy của thuyền bè tấp nập

nơi lịch sử đắp bồi thành Nhà Rồng, Bến Nghé…

Tổ Quốc hiện diện mọi nơi, nhưng nhiều nhất ở tấm lòng…

 

Sài Gòn bao dung trong đại dịch lòng mình

lấy trái tim làm vũ khí yêu thương

lấy hai tiếng đồng bào làm niềm tin chiến thắng!

 

Tấm lòng đối với tấm lòng hóa hạt gạo ATM

quán nhỏ không đồng lấy ngọn rau làm thực đơn chống dịch

những đồng tiền tích góp mấy mươi năm phát không cho người về quê cũ

nhân nghĩa có mặt trong từng củ khoai, cốc nước bên đường

trong túi cơm trao bác xe ôm, ủi an cụ già bán vé số, hay hẻm nhà trọ những sinh viên nghèo, người công nhân mất việc…

 

Tất cả đã viết nên những câu thơ mang ngôn ngữ toàn cầu

những câu thơ thơm năng lượng oxy, tươi nguyên chuỗi tế bào ký ức

 

Vì thế,

nhân nghĩa là người mẹ đùm bọc những đứa con trong vòng tay cuộc lữ

ấm áp trong từng tĩnh mạch đưa máu về tim…
 

 

 

Hãy mạnh mẽ lên!

         (Viết thay một nhà thơ nhiễm Covid-19)

Không bằng sự mãnh liệt

thì yếu đuối tôi, mong manh…

 

“Tôi ơi, đừng tuyệt vọng!”(*)

cả hành tinh đối diện với trùng trùng sóng dịch vô hình

chôn sống khí quyển

quật ngã bức tường định kiến

 

Sài Gòn trong tim tôi lặng lẽ

khôi phục nhịp đập suy tư

tìm giải pháp cho cuộc chiến này, sinh tử…

 

Đó là nỗi căng mình thầm lặng của trí tuệ

và mạch ngầm của sức mạnh chung tay

người người đùm nhau trong lá nhân

nhà nhà hy sinh vì nhau trong bọc nghĩa!

 

một hạt gạo không đồng, cũng chứa đầy dưỡng chất

một ngọn rau đồng bằng cũng ấm dạ cách ly…

 

Đêm khẩu trang,

những Thiên thần áo trắng giúp tôi bay lên như cánh chim trời

tôi tập hát ca trong vùng đỏ

khung cảnh có thể héo úa

thời gian có thể cạn vơi

nhưng tình vẫn lên xanh cho hồn tôi vời vợi

 

Dù cơn khó thở giết chết bao người

sự chiến đấu vẫn không ngưng nghỉ để làm thay đổi thời gian và không gian

trong sức mạnh bất tận của nhịp đập nhân dân

tôi đứng lên và yêu quá những đôi chân con người đi trên mặt đất

yêu những con đường sông nước như yêu mạch máu đất phương Nam đã bơm cho tôi hơi thở…

 

Hãy mạnh mẽ lên!

Hãy mạnh mẽ lên nào!
— 

(*) nhạc Trịnh Công Sơn

 

 

Trong tận cùng nỗi đau

Có nhận tro cốt không nhang khói

mới thấm nỗi đau đến tận cùng!

 

Hôm qua là thành phố ốm

ngày mai sẽ rộn rã bình yên

chỉ Hôm Nay cuộc chiến với tử thần,

những biến thể khốc liệt…

 

Sài Gòn đứng lên hay là chết?

câu hỏi đau lòng lịch sử những khúc quanh

nếu “Hiền tài là nguyên khí Quốc gia”(*)

thì Nghĩa nhân là suối nguồn dân tộc!

Tổ Quốc đã trao truyền từ thuở mang gươm…

 

Đất đồng bằng nở vồng ngực bao la

tình người sẻ chia như kinh rạch

nơi nào cũng có nước, nơi nào cũng thấm vị phù sa

ôm ấp chín dòng sông bằng sáu câu vọng cổ

có “lý bình vôi” thì cũng có “lý qua cầu”

 

Khi trái tim không ngủ yên

những tình nguyện viên lên đường, những bác sĩ quên ăn

kẻ hy sinh tình riêng, người mở lòng tử tế

mẹ chia tay con thơ đi vào vùng dịch

để không ai khóc than, không ai phải chống chọi một mình

 

Người giàu nhường cơm, kẻ nghèo sẻ áo

lá lành đùm lá rách, lá rách đùm lá rách hơn

đạo lý cha ông nghìn xưa thức dậy

ích kỷ nhỏ nhen đã tiêm vaccine yêu thương độ lượng

kháng thể thứ tha sẽ làm sứ giả tâm hồn…

N.T.N

(*) Đông Các đại học sĩ Thân Nhân Trung

Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 34)

Thơ dự thi gởi về email: hoinhavan2021@gmail.com