Thơ qua vòng sơ tuyển: Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 53)

398

Tranh Lê Sa Long

 

DƯƠNG XUÂN ĐỊNH

Sài Gòn mùa gió nổi

Bằng những giới hạn của mình

Cả thành phố kết đoàn chống dịch

Con virus SARS CoV.2 bé nhỏ

Lại trở thành nỗi ám ảnh khôn nguôi

Đè nặng lên số phận của con người

Vẽ lên chân dung khắc khoải

Đại dịch bùng lên khuôn mặt dị kỳ

Với bao niềm thương cảm

Vào từng tia hy vọng

Mỗi ngày qua…

Hương thời gian thắm đượm xót xa

Trong những con số thống kê nghiệt ngã

Số người tử vong chẳng thấy mặt người thân, chẳng ai đưa tiễn

Những bệnh viện dã chiến, trung tâm hồi sức được thiết lập nhanh

Từng liều vaccine tiêm chủng kịp thời

Từng liều thuốc, EZMO, máy thở

Giành giật sự sống trở về với cõi nhân sinh

Rồi một ngày bệnh dịch đau thương

Bóng ma ấy trở nên quen thuộc

Như căn bệnh cảm cúm thông thường

Người người nói tiếng yêu thương

Tình người gắn bó

Nhớ mãi hôm nay, thành phố mùa nổi gió

Sức đề kháng muôn đời…

Mãi mãi lên ngôi.

 

Hướng đến ngày mai

Nỗi đau này không thể gọi tên

Sự hoang vắng bao ngõ đường, phố, chợ

Những giãn cách làm con người khiếp sợ

Tiếng còi xe cảnh báo số phận người

 

Trên đường vào khu bệnh viện ngược xuôi

Y, bác sĩ không ngừng tay, ngơi nghỉ

Đồ bảo hộ suốt một ngày âm ỉ

Mặt nạ che giọt bắn vô tình

 

Đâu là nguồn sống giữa điêu linh

Bóp bóng, oxy, ezmo đấu tranh thần chết

Trước những ca tưởng như chấm hết

Vẫn kiên gan giành sự sống cho đời

 

Hỡi những người con ưu tú khắp nơi

Đã giã biệt người thân yêu ở lại

Vì hai chữ đồng bào, dẫu nhiều khắc khoải

Vì tình người thành phố thuỷ chung

 

Hành quân xa đến ngõ hẻm, hang cùng

Chiếc xe thồ những túi nhỏ an sinh

Từng căn hộ ấm bàn tay người lính

Giúp bao nhiêu cảnh ngộ lúc ngặt nghèo

 

Toàn dân một lòng, một dạ hướng theo

Ở tại chỗ không ra ngoài vô cớ

Mặt trận kia quanh vùng ta ở

Không tiếng súng, kẻ thù đang dấu mặt

 

Đội quân ta vẫn đêm ngày bất khuất

Vaccin tiêm, thuốc điều trị kịp thời

Tin tưởng mai này thắng lợi an vui

Trong vinh quang mừng mừng tủi tủi

Mới biết được cuộc sống sao ngắn ngủi

Quí yêu thay hạnh phúc của muôn người.

 

 

Cùng em

(Tặng BS. Hà, đoàn Hải Phòng)

Em tôi, cô gái vùng đất cảng

Giã từ con nhỏ, mái gia đình

Tiếng của quê hương đang vẫy gọi

Bao người khắc khoải giữa điêu linh 

 

Va li nhỏ bé đem theo đó

Thêm chút hành trang của núi Đèo

Của Bạch Đằng giang đang dậy sóng

Của làng Phi Liệt ngóng trông theo

 

Lời thề Hyporate em luôn nhớ

Tất cả vì người bệnh  yêu thương

Em đi chiến đấu cơn đại dịch

Giành từng mạng sống cõi đoạn trường

 

Thành phố nghĩa tình trong gian khó

Biết nói cùng em, biết nói gì!

Biết được em vào chia hoạn nạn

Lòng buồn như buổi ấy, chia ly

 

Thôi, em dũng cảm như em đã

Chiến trường em chọn, phải xông pha

Có cô bác sĩ thân tâm đẹp

Nụ cười luôn điểm lúc lên ca

 

Bình minh sẽ đến như thường định

Thành phố thân yêu sẽ vượt qua

Thành phố của anh, của chúng ta

Hân hoan nghênh đón nắng xuân về

 

Bao nhiêu nhà máy vào sản xuất

Rộn rã phi trường lẫn bến xe

Ngày mai, em sẽ vào thành phố

Chạnh nhớ hôm nay, bao phận người…

Anh sẽ đưa em đi khắp ngõ

Nhắc chuyện ngày qua để ngậm ngùi.

 

ĐỖ THÀNH ĐỒNG (Quảng Bình)

Em có trở lại không

Ngày em giã biệt Sài Gòn

Cơn mưa tiễn trắng lên con phố gầy

Ánh đèn lấp lá vàng bay

Nỗi niềm lăn bánh chất đầy hai vai

 

Quê hương muôn dặm đường dài

Sài Gòn dở gánh tương lai em về

Đang khi dịch dã tứ bề

Nào trách em bỏ lời thề yêu thương

 

Sài Gòn chống dịch kiên cường

Sài Gòn hội tụ bốn phương nghĩa tình

Sài Gòn đỏ đức hy sinh

Sài Gòn xanh mãi niểm tin Sài Gòn

 

Mai rồi trở lại vàng son

Dịch tan phố cũ vẫn còn nhớ mong

Em về có trở lại không

Sài Gòn muôn nẻo xanh vòng tay yêu

 

Chiều chiều lại nhớ chiều chiều

Cơn mưa trắng khiết phố xiêu xiêu lòng.
 13.9.2021.

 

Con vẫn chưa về được*

                (Tặng Điều dưỡng viên NABC – BV Đa khoa Bắc Quảng Bình)

Khi những bước chận mỏi mệt lo âu

lũ lượt kéo nhau rời thành phố

tránh những cơn tắc thở

đại dịch covid gây ra

 

khi Sông Gianh đã bắt đầu nổi sóng

covid hằn trong nỗi sợ hãi mỗi nhà

từng đêm trắng em nghĩ về xứ sở

lá Sài Gòn cần lá rách quê ta

 

áo trắng em không phải thiên thần

nhưng thanh khiết nỗi đau đồng loại

bước chân em còn vợ con níu gọi

máu trong tim trắng lệ đồng bào

 

ba mươi ngày chỉ vài dòng tin nhắn

con hỏi mẹ sao không gọi cho ba

đêm đúng hẹn vợ em mở máy

để nghe em nói với cả nhà

 

tiếng em run nửa chừng tắc nghẹn

con vẫn chưa về được thưa cha
Sài Gòn cần con thêm tháng nữa

vợ yêu ơi xin an ủi mẹ già

14.9.2021.

*Đoàn cán bộ Y tế Quảng Bình chi viện cho TP Hồ Chí Minh 1 tháng, nay quyết định ở lại thêm tháng nữa, vì thành phố chưa yên.

 

TRIỀU VÂN (Hải Dương)
 Bàn tay em

Thành phố chìm trong giãn cách

Có em luôn ở tuyến đầu

Hy sinh nẩy mầm hy vọng

Cả nước chung một nỗi đau.

 

Bảo hộ thùng thình mặc kín

Găng tay ướt đẫm mồ hôi

Bàn tay mảnh mai là thế

Mấy ngày qua đã sần sùi.

 

Bàn tay đón bé chào đời

Bàn tay đẩy từng nhịp thở

Bàn tay góp gom vượt khó

Cộng đồng thêm được niềm vui.

 

Những ngày hạnh phúc bên con

Nựng hôn bàn tay áp má

Xa con vào nơi dịch giã

Đầy vơi thương nhớ bao điều.

 

Bàn tay tần tảo sớm chiều

Quản chỉ sần sùi bỏng rát

Nâng niu bệnh nhân chăm sóc

Mong chờ dịch sớm đẩy lùi

 

Vẫn những bàn tay ấy thôi

Mang bao nghĩa tình đằm thắm

Một mai phố phường hừng nắng

Còn thơ ríu rít… em về.

 

NGUYỄN TAM MỸ (Quảng Nam)
 Ta ru cái ngủ…

Kính tặng các thầy thuốc nơi tuyến đầu chống dịch covid-19

Biết là thức trắng bao đêm

Quầng thâm hai mắt người mềm nhũn ra

Ta là thầy thuốc. Thương ta

Ngủ ngoan một lát thôi mà, đừng thêm…

Bệnh nhân vật vạ đầy thềm

Bởi mùa dịch giã người nêm lèn người

Nếu không cứu chữa kịp thời

Lắm thân phận phải rời nơi cõi trần

Ta là thầy thuốc của dân

Ngày đêm làm việc quên thân, sá gì!

Bờ mi đói ngủ, bờ mi…

Chực chờ khép lại, thôi thì, ngủ ngoan…

Thời gian rất quý, thời gian…

Bệnh nhân đang đợi. Bệnh nhân đang chờ

Ta ru cái ngủ ầu ơ…

Qua mùa dịch giã tha hồ ngủ ngoan!

Bây giờ cuộc chiến gian nan

Vẫn còn tiếp diễn ta cần thức đêm…

Vườn Cừa, 9.9.2021

 

 

PHAN VĂN DŨNG (Quảng Nam

Sài Gòn chín nhớ mười thương

Sài Gòn chín nhớ mười thương,

Đất Phương Nam những nẻo đường mưu sinh.

Thương ôi! Hồn cốt nước mình

Bắc – Trung – Nam nặng nghĩa tình nước non.

 

Trái tim hồng thắm Sài Gòn,

Tấm lòng hào sảng mãi còn ngát hương.

Ta đi trên mọi nẻo đường,

Tấm lòng thiện nguyện, yêu thương tuyệt vời!

 

Yêu làm sao Sài Gòn ơi!

Muôn miền họp lại tình người bao la

Giọng Nam, giọng Bắc giao hòa

Giọng Trung hợp lại, tình là mênh mông…

 

Sài Gòn trong cuộc bão giông,

Chung lưng đấu cật, tấm lòng thiết tha…

 

Covid biến thể Delta,

Thiên thần áo trắng xông pha tuyến đầu!

Sài Gòn trong cuộc bể dâu,

Con Rồng, cháu Lạc cùng nhau kết đoàn.

Ngày mai dịch giã sẽ tan,

Căng tròn ngực trẻ, Sài Gòn hồi sinh!

 

 

TRỌNG NHÂN NGHĨA

Những em bé sinh ra trong mùa covid

Sài Gòn trong tháng ngày giãn cách

 đường phố giăng dây vắng lặng nhịp xô bồ

 người với người, nhà với nhà phong tỏa

 “ai ở đâu, ở yên đó”.

 

Lệnh từ Trung ương xuống đến ngõ ngách xã phường

Thời chiến tranh, đất nước ta toàn quân dân ra trận

Thời bình nay, chúng ta đánh giặc với vũ khí là tình thương

Giặc vô hình lại tàng hình khuất lẩn

 

Lực lượng tuyến đầu xung phong đủ màu áo trắng áo xanh

đang vất vả ngày đêm giành giật lại sự sống mong manh

đến hơi thở cũng dụm giành thận trọng

Ám ảnh đau thương hằn in trên ranh giới tử sanh

Lặng lẽ âm thầm hi sinh dâng hiến bao nhiêu tấm lòng Bắc, Trung, Nam thiện nguyện

Tất cả chung tay cùng đẩy lùi dịch bệnh để cuộc sống bình yên đến với mọi miền

Quyết chiến thắng với tình yêu người cao thượng, các y bác sỹ tận tâm tận tình cùng thai phụ

 

Từng phút giây chiến đấu nơi bệnh viện Hùng Vương

Những em bé được sinh ra thời covid mùa thu đã phải cách ly bầu sữa mẹ

Những ánh mặt trời long lanh niềm hi vọng

Trên ánh mắt các em trong sáng vô cùng được đón mừng bằng cả những hiểm nguy

 

Mầm nhân nghĩa nảy sinh trong hoạn nạn

Những thiên thần bé nhỏ đã sinh ra

Đất nước Việt Nam nghìn năm chưa vơi cạn

Hạnh phúc niềm tin bừng thắm muôn hoa.

 

 

Khổ qua mùa covid

Cây khổ qua leo xanh mùa covid tốt lá tươi nhành  hoa trái miên man

Lặng lẽ đu mình vươn ngọn tỉ tê non

Cho quả đắng lại mát lành dịu ngọt giữa phố Sài Gòn giãn cách khi dịch bệnh lây lan

 

Những bầu bí, rau xanh thực phẩm theo bước chân các tình nguyện viên áo trắng áo xanh, bộ đội công an dân quân

kết thành quả nhân ái yêu thương, những tấm lòng dãi dầu mưa nắng

đến với nhân dân nơi tâm dịch đang cần

 

Thật quý hoá biết bao khi những đoàn xe, đoàn người hỗ trợ,

những ATM gạo, ô xi, tấm lòng thơm thảo các bác sỹ, quân y, bộ đội công an,

tình nguyện viên từ mọi miền Tổ quốc cùng hướng về phương Nam ruột thịt.

Vượt cả nắng mưa đêm ngày giành giật sự sống từ giặc covy.

 

Chưa có khi nào cái sống cái chết mong manh như lúc này

Cả thế giới gồng mình vì giặc vô hình luôn biến thể

Những anpha, bê ta, ga ma,lamda, Mu, Delta quá mạnh

nảy nở tràn lan cướp đi sinh mạng bao người…

 

Trên bờ rào dây mướp đắng vẫn xanh tươi

Ngẫm con đường tơ lụa, lưỡi bò mông lung biển đông liếm láp ngoài xa

Những trận gió mưa, bão táp tung trời

cây cứ thản nhiên vươn mình đâm nhánh bung hoa

 

Như người Việt Nam ta mấy nghìn năm in bóng ông cha

anh dũng kiên cường một tình yêu dân tộc nồng nàn không lay chuyển,

tấc đất tấc lòng biển rộng bao la Trường Sa, Hoàng Sa máu thịt

Từ Bắc Trung Nam vững gan bền chí, dắt gươm đi mở cõi phất cờ hồng tung bay từ Lũng Cú đến mũi Cà Mau.

 

Mang nhân nghĩa thắng hung tàn bao trận đánh từ Bạch Đằng Giang, Hàm Tử , Rạch Gầm…

đến Điện Biên, Hà Nội, Sài Gòn…  quyết tử để Tổ quốc quyết sinh…

Tổ tiên truyền lệnh truyền đời, khi dịch dã thiên tai khó khăn càng ấm tình đoàn kết, 

muôn nơi chung sức đồng lòng với niềm tin chiến thắng

Tôi đứng ngắm khổ qua rung rinh vàng nắng khắp  chiều thu.

 

 

TRẦN HÀ YÊN

Chiếc hộp vuông

Phố xá vắng tanh

con hẻm vắng tanh

cửa mỗi ngôi nhà đóng chặt

thần chết vờn khắp nơi

gõ cửa từng nhà

điểm danh 

bằng những chiếc hộp vuông của nhà tang lễ.

 

Tiếng cười trẻ thơ 

vắng bặt

tiếng khóc ai 

nghẹn nấc trong đêm

ngày đi qua 

như dài thêm bởi tiếng còi xe cấp cứu

 

Thần Phật ở đâu

hãy cứu độ chúng sinh

cho nhân gian một lời giải đáp?!

 

Thiên Chúa ở đâu

hãy cứu rỗi linh hồn chúng con

diệt trừ cô rô na 

cho thế giới hồng tươi trở lại?!

 

Câu hỏi của thế nhân

rơi vào thời gian 

chết chóc…

 

Xa kia

trên những tầng lầu 

nơi bệnh viện dã chiến mọc lên

chỉ có những chiến sĩ áo trắng

ngày đêm 

miệt mài 

làm việc.

 

 

Thư viết cho con từ bệnh viện dã chiến

Suốt cả mùa dài cha vẫn phải ra đi

mặt trận chống cô rô na đang còn nhiều gian nan vất vả

xa vợ con nỗi nhớ theo bước cha ngày đêm tất tả

chăm sóc bệnh nhân đang thở máy từng giờ

 

Cha biết, chẳng có tiếng súng hay đạn bom 

nhưng kẻ thù vô hình đang tràn lan khắp ngả

cuộc sống hôm qua bị cướp đi tất cả

tiếng còi xe inh ỏi cấp cứu suốt đêm ngày

 

Thành phố bây giờ xao xác lá me bay

chỉ thấy dọc ngang những con đường chăng dây xanh đỏ

khu cách li là những ngôi trường nhỏ

bệnh viện dã chiến mọc lên thu nhận biết bao người

 

Ở nơi đây, bác sĩ và nhân viên y tế không ai sống cho mình

tất cả vì bệnh nhân không phút nào ngơi nghỉ

bộ đồ xanh ướt đầm trong hơi thở

theo chiếc băng ca hun hút những tầng lầu

 

Có những hôm cha đứng lặng thật lâu

xót xa thương những bé thơ không còn ai chăm sóc

đứa trẻ vô tư vẫn vui cười không khóc

cha mẹ bị cô vít đi rồi con có biết gì đâu

 

Xa vợ con, cha biết mình đi đã rất lâu

những đêm thâu thênh thang căn nhà vắng

cha chưa về căn phòng như nhạt nắng

vắng cha rồi chiều hạ hoá mùa đông

 

Cha mong sao mẹ con hãy cùng cha

làm người lính trên tuyến đầu chống dịch

cha chưa về con ơi đừng hỏi mẹ

hãy hôn mẹ thật lâu và nói với mẹ rằng:

– “Cha yêu mẹ rất nhiều nhưng yêu Tổ quốc nhiều hơn!”

 

 

Sài Gòn vẫn thế

Dọc ngang nhiều con phố nhỏ

Sài Gòn đâu cũng chăng dây

chỗ này “cách li nguy hiểm”

chỗ kia “xin hãy đừng vào!”

 

Phố phường ngày nao đông đúc

dịch về bỗng chốc vắng hoe

đâu còn quán hàng nhộn nhịp

nhớ ai hương tóc đêm hè

 

Chẳng còn đèn màu xanh đỏ

cà phê góc phố xôn xao


chỉ còn đèn xe cấp cứu

nỗi đau nức nở nghẹn ngào

 

Quán cơm từ thiện mở cửa

lót lòng cô bác đường xa

vé số, đạp xe ba gác

thế thôi cũng bớt nhớ nhà

 

Bao gạo từ tay chị phát

mừng vui em gái đem về

thùng mì cho từng dãy trọ

vượt qua ngày tháng lê thê

 

Trăm năm Sài Gòn vẫn thế

 phương Nam đầy ắp ân tình

vượt lên đau thương mất mát

rạng ngời thành phố bình minh.

 

 

VŨ THẢO NGỌC (Quảng Ninh)

Xin hãy thở cùng tôi

Tiếng họ ríu ran thưa điện thoại

Họ gọi từ phòng cấp cứu

Xin máy thở

Xin hỗ trợ chuyên môn

Tiếng thở trong máy vóng lên rồi lịm xuống

Tiếng cô bác sĩ nghẹn ngào, không cứu được rồi!

Khoảng lặng chỉ thoáng thôi

Mà  dài như số phận con người

Tiếng dạ  vội lắm

Alo alo dạ em nghe

Bệnh nhân cần máu

Bệnh nhân cần thở

Thở nào, hãy thở cùng tôi

Thở cho tôi, thở cho em và cho đứa con trong bụng…

Giọng Sài Gòn nhẹ như gió Sài Gòn

Giọng Sài Gòn tiếng dạ thưa cũng khác

Giọng Sài Gòn cố nén trước bệnh nhân

Như muốn níu cả trời thu sũng nước

Nào hãy thở cùng tôi

Nào hãy thở cùng tôi

Tiếng dạ thưa òa cùng tiếng con trẻ chào đời

Tiếng dạ thưa như nén xuống tầng sâu thẳm

Chỉ thấy mắt họ cười

Bộ đồ bảo hộ kín bưng

Nào hãy thở cùng tôi…

Thước phim dừng lại

Tôi và bao người cùng nhòe lệ

“Ranh giới”* mà, mong manh đến thế

Tiếng em dạ thưa cùng đồng nghiêp

Cứ mênnh mang xa xót trái tim người

Tiếng em dạ thưa trong phòng cấp cứu

Cứ dâng lên vời vợi Sài Gòn ơi!

 Tp Hạ Long, 9/9/2021.

*Ranh giới phim tài liệu phát trên VTV1 tối 8/9/2021

 

 

Có những cuộc chia tay rất khác

Có rất nhiều cuộc chia tay trên sân ga đầy thương nhớ

Nhưng tháng năm này chúng ta có những cuộc chia tay rất khác

Mẹ tiễn con, vợ tiễn chồng, anh tiễn em

Không thể ôm hôn, không thể nắm tay nhau tạm biệt

Trận dịch đầu từ Nam ra bắc

Trận tiếp theo lại ngược Bắc vào Nam

Họ những người lính trẻ

Họ những người lính không mang quân hàm

Họ những trái tim tình nguyên

Cùng nhịp đập trong trái tim Tổ quốc

Để mùa thu này cả nước với Sài Gòn

Cả nước với Bình Dương, Biên hòa và nhiều nơi khác nữa

Chi viện và chi viện

Hai tiếng chi viện tưởng đã lùi xa trong quá khứ

Giờ lại bừng lên hối thúc mọi miền quê

Sài Gòn nhé, Bình Dương, Tây Ninh bạn nhé

Chúng mình vào tâm dịch

Không có thời gian để khóc

Họ khoác vai nhau trong đội hình chống dịch

Nơi tuyến đầu mặt trận không tiếng bom

Gương mặt nhau cũng không nhìn rõ

Chỉ ánh mắt cười biết bạn ở bên mình

Có những cuộc chia tay  rất khác

Những nụ cười giấu sau khẩu trang

Và cái bắt tay cũng là không thể có

Có  những cuộc chia tay rất khác

Họ ôm nhau trong bộ đồ kín mít

Ánh mắt kia thay bao lời đưa tiễn

Tháng năm này chúng ta không thể quên

Có những cuộc chia tay rất khác…

Những ngày khôgn quên, mùa thu 2021

Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 52) 

Thơ dự thi gởi về email: hoinhavan2021@gmail.com