Tiễn nhau – Thơ Lê Tuyết Lan

600

Tranh minh họa – Tác giả: Nguyễn Quang Tuấn

 

Dị bản phố – tôi

Sài Gòn những ngày sông dị bản phố

Sợi tóc nâu chưa kịp bạc đã tự rã trên dòng

Em khuyết Mặt Trời

Em nứt nẻ gót duyên

 

Dòng nước bạc mình nhuộm rám má thuyền quyên

Ngập ngụa nửa lòng dắt buồn, vui đi trốn

Lận đận cuốn mình tràn qua góc rốn

Đôi mắt trũng mùa ướt át những ngón mi

 

Em lội ngược mình tìm nối cánh xuân thì

Mỏng tan sợi nào có chìm nổi ngày vừa tiễn gió

Giấc còn bỏ ngỏ

Sài Gòn còn giữ cho em tuổi hai mươi?

 

Nắng mưa phố thành giấu đâu nụ cười chưa ráo

Đêm về không thanh nhão nhuệ tìm em

Dị bản phố – tôi cũ mèm đổi chát…

7/8/2020

 

Tiễn nhau

(Tặng T.Đ.L)

Lần cuối cùng mình nhìn nhau đưa tiễn

Phố thị này em trả lại anh

Mong manh bước chân em tìm về gió bụi

Ánh đèn loang, nhão nhuệ nhịp tim gầy

 

Mình giấu lại những cơn ngây trên con dốc dài chông chênh sỏi đá

Em về bên hoa lá

Của những ngày rũ cánh đi hoang

Của những lần cánh nhạn đói chiều khóc hết giọt hồng ngoan

 

Chuyến tàu xa đưa chân người ngàn dặm

Mai em về ôm thăm thẳm nhiêu khê

Anh của gió trời chưa bám rễ

Anh của lưng chừng dòng sông đi mãi không về

Ta rã mùa, cắn nốt ngọn nhau thương

 

Con đường nào vấn vương bước chân em, anh vào quên lãng

Mây trời nằm vãng

Giấc mình đã chạm dở dang

 

Chào anh qua những cơn ngàn

Chào anh những nỗi lửa tàn tiếng rêu

12/8/2020

 

Đêm mưa nhớ nội

Đêm buồn nghe tiếng mưa rơi

Tuồng cải lương đó chợt bồi hồi đau

 

Mùi dầu gió thoảng bay qua

Nghe thắm thiết quá mùi bà yêu thương

Tê tái giấc lạnh đêm trường

Chiếc chăn gói ghém sợi cũ mèm

Bà có nhớ đắp cho vơi lòng đơn côi

 

Cái cây mảnh khảnh, liêu xiêu

Đi qua triền gió, mưa đời người

Cây giờ rũ lá, nằm im

Lắng nghe tiếng gọi của miền kinh qua

Chắc là bà muốn kể nghe

Những câu chuyện đã nhuốm màu lá lai

 

Nhớ bà con ôm lấy áo sờn vai

Mang theo năm tháng, ủ đầy hơi xưa

Nhớ bà con khóc đêm dài

Trở trăn mãi, xéo vò kiếp tha phương

Mưa về mang hết ẩm ương

Trái tim con đập

Từng hơi nhọc nhằn

 

Khóc, cười với gặng cải lương

Sao kết tái hợp chỉ có trong vở tuồng

Làm sao ôm ấp mưa tuông

Làm sao giữ lấy bà giữa guồng thiên thai

 

Ngoài trời có tiếng sét gầm

Trong con cũng đã tím bầm ruột gan

Ngoài kia có cánh hoa tàn

Mơ về rụng dưới, gốc bàn ngày xưa

L.T.L