Tình em như đóa hoa tươi thắm – Thơ Lương Sơn

59

Nhà thơ Lương Sơn

 

Sắc màu 

Chừng như không cần nhiều hay ít

Chỉ một bông hồng trong cốc pha lê

Cũng gieo một niềm vui thầm kín

Của mối tình đầu – buổi sáng thần tiên

Trong tâm hồn thiếu nữ.

 

Những chùm hoa bằng lăng

mỏng manh tím phớt

Bình yên trên những phố dài

Màu hoa sim tím ngát lưng đồi

Sắc tím quấn quýt vào mây gió

Màu thủy chung thoáng một nét buồn.

 

Tháng ba

Mỗi lần về thăm quê

Lại gặp mùa hoa xoan nở, tím đến nao lòng

Hoa lan tỏa mùi hương bình dị

Bình dị… khiêm nhường gợi cái mùi hương 

nghìn đời sâu thẳm

Những kỷ niệm êm đềm

Âp ủ tình yêu đôi lứa.

Cuối mỗi mùa… hoa vương rụng đầy đường

Là lúc những cành cây tỏa lá xanh rờn

Những cánh hoa rơi vẫn còn thầm lặng

Thả hương vào không gian.

 

Những chiếc lẵng mây cắm hoa cẩm chướng

treo trong phòng học sinh viên

Như gửi những lời tâm sự

Tuổi trẻ phải biểu hiện bản lĩnh, nghị lực của mình

bằng một niềm tin

Không có sự thành đạt nào không bắt đầu từ kiến thức.

Kiến thức không thể mua được bằng tiền.

 

Trước thềm nắng. Mùa Xuân trong công viên

Tự nhiên ta  gặp

Những cành hoa dơn các màu sinh động

Như những cô gái chúm chím cười e lệ nép bên hoa

Ta nhận ra sự thanh cao của những bông cúc vàng

sang trọng

Ta nghe những bông hoa thược dược đang thì thầm

như biết mình kém mùi hương, nên cứ để tự nhiên

với những sắc màu: đỏ hồng, tím tựa vào nhau.

 

Những người sành chơi hoa mai

Thường chọn những cành mai, gốc mai theo sở thích

Đâu thế mai đại bàng sải cánh.

Đâu thế mai Anh hùng tương ngộ, tráng kiện, vững bền

Và đâu nữa… gốc mai Phụ tử tương phùng

Dáng mai – Mẹ bồng con

Và đâu nữa…

Vóc Mai cổ thụ – một mình trụ vững trên non…

 

Và hoa Thủy tiên, hoa Móng nước, Chân chim

Những giò phong lan… hoa Bích đào thắm sắc

Chỉ nhìn người mua hoa, sắm Tết,

ta bỗng gặp mùa xuân phương Bắc.

Và…

Mai vàng, Thạch lan, Địa lan, hoa Hướng dương

nồng nàn khoe sắc

Chỉ nhìn người gánh hoa đi vào thành phố

Ta chợt hiểu rằng: Mùa xuân phương Nam.

 

 

Phong lan  

Chỉ với lá mục và rêu xanh

Những chùm rễ phong lan

Hút chất màu hiếm hoi trong hốc đá

Nở ra những đóa hoa

Mỏng manh rực rỡ

Trắng hết mình

Hồng, đỏ, tím hết mình

Như màu trời

Như sắc nắng xuân.

 

Ông lão gác rừng đi qua

Nhìn phong lan nở

Gặp lại mình một thời trai trẻ

Một thời nước ống, cơm lam*

Vui với chim ca, cổ thụ đại ngàn.

 

Những du khách phương xa đến Việt Nam

Rạo rực lòng trước một vùng sinh thái

Cây cao bóng rợp

Chim hót

Bướm bay

Hoa phong lan mỉm cười.

Khách đi xa… còn nghoảnh lại nhìn

Phong lan… phong lan…

 

 

Dã miên hoa 

Bồn chồn anh, bồn chồn em

dọc miền Trung thuở ấy

Ngỡ ngàng trước Dã miên hoa

miên man nở ven đường

Bung sắc đỏ, vàng giữa đồng khô cỏ cháy

Nghe người ta gọi Dã miên hoa là hoa dại…

nghĩ mà thương.

 

Có thể hoa chưa ai cắm trong bình

Nên em bảo đó là hoa giản dị

Bởi hoa chẳng bao giờ đố kỵ, bon chen

với các loài hoa ở khắp mọi miền.

 

Ngày Hạ chói chang, hoa níu bước chân người

Thương hoa, thương hoa

Anh đặt tên Dã miên hoa là hoa bền bỉ

Hoa cùng ta đi tiếp những cung đường.

 

   

Thơ bốn câu

  1. Nắng

Nắng tươi nhuộm cánh mai vàng

Phố mang màu sắc thời gian theo cùng

Sài Gòn náo nức sang xuân

Hoa tươi sắc thắm… ngập ngừng én chao

 

2. Nét quê

Tảng sáng đầu non rộn tiếng gà

Cô thôn rậm rịch bước người qua

Đồng xa – đang đợi em – mùa gặt

Trong lúa vàng dâng dưới nắng pha.

 

3. Thiên sứ

Én báo tin Xuân liệng giữa trời

Em mang hoa tới tặng riêng tôi

Tình em như đóa hoa tươi thắm

Em là thiên sứ của hồn tôi.

 

4. Tím

Tím lối em qua.. buổi hẹn hò

Miền đồi em đến tím hoa mua

Đôi môi sơn nữ còn vương vấn

Một nét cười duyên tím đợi chờ

H.S

– Nước ống: người gác rừng đựng nước uống,

– Cơm lam: cơm nấu trong ống nứa.