Xuân Trà lòng say trong lòng

1254

20.12.2017-09:20

 Nhà thơ Xuân Trà

>> Lênh loang vệt nắng vẫy chiều

 

 

TÌNH BIỂN

 

Ừ, thì biển mặn, biển sâu

Trải bao la…

Nên nỗi đau

Cứ… nhiều!

 

Gầm gào…

Cũng bởi biển yêu

Vỗ xô…

Cũng bởi do triều đó thôi!

 

Dễ đâu nói được thành lời

Bạc đầu

Con sóng chẳng vơi

Ầm ào!

 

 

CÓ GÌ ĐÂU

 

Có gì đâu một áng chiều

Một tin nhắn

với bao điều

bâng quơ …

 

Có gì đâu một tứ thơ

Một lần gặp

Cũng… bất ngờ

xôn xao…

 

 

NGỘ

 

Bàn tay

nắm lấy bàn tay

Mắt ngời trong mắt

lòng say trong lòng.

 

Điều giản đơn đến vô cùng

Tim bầm

dạ thắt

mới chừng… ngộ ra!

 

 

CHỈ THƠ MỚI HIỂU

 

Bỗng dưng

Hồn rộn tiếng chim

Ríu ra ríu rít

Nơi miền tim côi.

 

Giọt mai hương tỏa

Tinh khôi

Bước chân líu ríu

Bừng tươi ánh ngày

 

Dường như gió

Dường như mây

Cứ  xôn xao…

Cứ dâng đầy trong ta

Điều chi rất lạ

Hay là…

Chỉ thơ mới hiểu hồn ta

Nói gì.

 

 

 

ANH LÀ…

 

Lấp đầy trống vắng tim côi

Hôm nào anh cũng rạng ngời trong em

 

Anh là ngọn nến đêm đêm

Soi từng thao thức tim em run vần

 

Anh là ngàn vạn thanh âm

Để hồn em mãi bổng trầm khúc thương

 

Anh là sum suê khu vườn

Cây cao bóng tỏa em nương bốn mùa

 

Đất trời giông bão, nắng mưa…

Anh là vầng sáng sớm trưa mỗi ngày

 

Niềm thương nỗi nhớ vơi đầy

Anh là tất cả…

                   tháng ngày… không anh!

 

XUÂN TRÀ

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Tôn Nữ Thu Thuỷ trên con dốc lạ

>> Doãn Minh Trịnh chạy giữa khu vườn tràn ngập âm thanh

>> Xuân Trường nghe lòng mình lờ lợ biển trong sông

>> Lê Đạt độc thoại đoạn trường xanh

>> Sơn Ca làm tung cả gió đông

>> Đặng Thị Quế Phượng ngực rung lên tưởng vỡ

>> Nguyễn Hồng ru nốt một mùa yêu

>> Phan Cát Cẩn & nguyên liệu thời đói khổ

>> Đỗ Thượng Thế phía đàn chim gọi bầy

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC…