Yêu người đàn ông đã cũ – Thơ Bùi Đức Ánh

1073

Bìa tập thơ Yêu người đàn ông đã cũ 

 

Yêu người đàn ông đã cũ 

Em thắp đuốc đi tìm cuộc tình

Giữa mong manh gió lùa rêu phủ

Người đàn ông đã cũ

Yêu em bằng cả trái tim

Không cần lửa rơm cũng cháy tàn tháng năm

        

Một ngày

Hai ngày

Chiếc điện thoại không reo

Em ngồi chờ

Nỗi nhớ ám ảnh

Không có anh bên cạnh

Em gọt dõi thời gian

Lắp ghép cuộc tình cho bớt chông chênh

 

Anh ở nơi xa

Vẫn vun vén tháng ngày

Cho tròn đầy mắt em

Người đàn ông đã cũ

Lặng lẽ như vì sao đêm

Thắp cho tình yêu tươi sáng.

 

 

Người đàn bà cũ

Anh lại gặp em

sân ga cuối chuyến tàu

Chiều buông hoàng hôn

nhá nhem trên búi tóc

Đàn bà đã cũ

ngại ngùng trao ánh mắt

Tuổi thanh xuân trôi

 phai tựa nắng ban chiều

 

Bong bóng mưa rơi

lăn tăn trên mắt em

Giọt ngắn giọt dài

một mình anh chứng kiến

Đàn bà đã cũ

giấu nổi đau… hùng biện

vào cửa tim anh

xuyên suốt cuối con tàu.

 

Mình chỉ có một đời để nhớ thôi em

Có những lúc thấy tim mình đau nhói

Anh bắt đầu với câu hỏi vì sao?

Chẳng thể giận đêm

nhưng trong lòng rất bực bội

Gió mây biết anh buồn

Nên cũng ngập ngừng trôi

 

Trăng khuya

 dẫu nghiêng về một phía

Đêm cuối đông

Níu anh với nỗi nhớ thật gần

Tình yêu như vầng trăng tròn trịa

Mình chỉ có một đời để nhớ thôi em.

 

Nắng trong trái tim em

Thắp thêm bên đời những niềm tin

Vươn vai thức dậy chào ngày mới

Từng nụ hoa e ấp sương chờ đợi

Anh  bỗng say hương với nắng hồng

        

Sài gòn đâu có mùa đông

Chỉ nắng chói chang miền đất lửa

Mặt trời tự nhiên chia hai nửa

Khuất bên em nên lạnh lẽo suốt mùa 

 

Cười lên em cho ấm làn môi

Cười lên để lòng thôi khắc khoải

Giông tố qua đi và bình yên trở lại

Nắng sẽ về trong trái tim em.

 

Mưa mùa hạ

Phải chi em đi giữa cơn mưa mùa hạ

Con đường vắng tênh

thênh thang nẻo về

Để em biết Sài Gòn buồn hơn ở quê

Để em đo nỗi nhớ trong lòng anh dài vô tận

        

Mây giăng ngang theo chiều ngược gió

Chở mưa về trắng xóa trời chiều

Còn em gieo gì trong trái tim tôi?

Mà mưa ngã nghiêng một đời

Mưa mùa hạ như tiếng cười em đã vỡ.

 

Vẫn còn lơi tay nắm

Mình quen nhau đã lâu

Nhưng chưa một lần nắm tay em thật chặt

Để cảm nhận hơi ấm từ bàn tay

Lan tỏa vào trái tim anh nồng nàn

Để mỗi lần xa nhau

Anh lại thấy tim mình se thắt

 

Chiếc ghế đá công viên ngày ấy

Chắc lá rơi phủ kín chỗ xưa ngồi

Lúc em buồn chỉ lặng thinh thôi

Rồi tựa vào vai anh mà nức nở

Vạt nắng chiều cũng ngại ngùng lẩn trốn

 

Công viên tuyết rơi phủ màu kỷ niệm

Em ngồi đây và anh đấy chẳng rời

Cùng nguyện nhé bước chung đôi

Mây xa thẳm nhưng lòng đâu chia cách

Yêu như thế tình vẫn còn lơi tay nắm.

B.Đ.A