Cành mai trắng mộng thương đời đa đoan – Thơ Nguyễn An Bình

18

Nhà thơ Nguyễn An Bình 

 

Hạt bụi nghiêng mình… 

   (Một lần ghé nhà lưu niệm Sơn Nam ở Tiền Giang)

Bên bờ kênh Bảo Định

Ông già Nam Bộ

Dừng bước giang hồ

nghiêng mình nhìn dòng nước trầm tư

Lục bình trôi hoài theo năm tháng

Phiến đá ghi dấu tích bài thơ duy nhất

Người từ bên sông Tiền

Xuôi ghe về sông Hậu

Chiếc độc huyền làm bạn

Mang tâm hồn nghĩa khí Lục Vân Tiên thời mở cõi

Nghe hào sảng biết bao nhiêu.

 

Cuối năm hoa cau rụng

Tiếng cu gáy nhớ một thời xa xứ

Chùm khế vàng tháng chạp

Mùi ngọc lan tỏa ngát hương thơm

Ao súng nhỏ cây dừa nghiêng bóng

Căn nhà gỗ bốn bề gió lộng

Trang bản thảo trên bàn hình như còn viết dở

Máy chữ nằm im không ai gõ

Chiếc đèn dầu hột vịt vẫn tỏa sáng

Cái ché chậu bông viên gạch thẻ

Hình như người đang còn ở đâu đây?

 

Tờ lịch trên tường mộc đỏ

Ghi một ngày cho dấu bụi thời gian

Chữ nghĩa nhân ai nỡ phụ tình

Kỷ vật nằm yên

Châu về hợp phố

Dòng Bảo Định bốn mùa mưa nắng

Gìn giữ hồn ông già Nam Bộ

Mãi thơm ngát

Hương rừng Cà Mau

“Phong sương mấy độ qua đường phố

Hạt bụi nghiêng mình nhớ đất quê”*

*Thơ Sơn Nam

 

Nhành mai trắng trên lăng Mạc Cửu 

Bước chân phiêu bạt ngày về

Ngày qua lăng cũ bốn bề quạnh hiu

Rừng cây đã nhuốm màu chiều

Lá phai thềm đá bao điều tang thương.

 

Mấy mươi năm dấu đã mòn

Đâu nhành mai trắng biết còn trên lăng

Nắng thời gian bụi thăng trầm

Hương thơm lay động quẩn quanh chân người.

 

Mùa sen tàn rụng lâu rồi

Hồi chuông cổ tự lặng trôi vô thường

Cành khô giòn rụng ven đường

Mây vờn khói tỏa Bình San* mịt mờ.

 

Người xa vạn dặm bao giờ

Cheo leo đá dựng rêu hờ hững xanh

Gió rì rào thổi loanh quanh

Đâu hay thế sự bao lần bể dâu.

 

Đếm từng con dốc thấp cao

Nghe từng hạt bụi rớt vào biển khơi

Chiều buông sắc tím bên trời 

Cành mai trắng mộng thương đời đa đoan.

*Binh San: ngọn núi ở Hà Tiên, nơi có lăng Mạc Cửu và Phù Dung Cổ Tự

 

Đêm Vĩnh Thuận nghe em hát vọng cổ

(Tặng cô giáo Hoàng Kim Oanh)

 Đêm Vĩnh Thuận nghe em hát bài vọng cổ

Mắt rưng rưng tìm một thuở thanh xuân

Nhớ mái trường nơi cùng trời cuối đất

Gió tạt mưa lùa sao vẫn ngập tình thương.

 

Đám học trò nghèo áo sờn chân đất

Đường đến trường bùn nhão bệt đôi chân

Em xa xứ mang tình yêu cô giáo trẻ

Ươm chồi non từng thân đước xanh rừng.

 

Nghe em kể chuyện xưa thời đi dạy

Đất nước mình đâu chẳng phải quê hương

Mười mấy năm nơi đồng chua nước mặn

Không ngớt tiếng cười khi nắng chiều buông.

 

Từng lớp học trò như chim rời tổ

Bay muôn phương lòng vẫn nhớ nơi này

Có đứa lên ông có cô thành bà ngoại

Gặp lại em rồi vẫn ríu rít niềm vui.

 

Năm tháng ấy không tiếc mình đánh mất

Mái trường xưa mãi thơm ngát hương tràm

Dòng sông Trẹm giữ tình em xanh mãi

Yêu cuộc đời dù qua tuổi thanh xuân.

 

Nghe em hát dù chưa tròn bài vọng cổ

Mắt học trò xưa đã ướt mi rồi

Thương cô giáo mấy mươi năm gặp lại

Nặng nghĩa tình ngọt sông nước đầy vơi.

N.A.B