Đinh Hạ – Chùm thơ dự thi qua vòng sơ khảo

72

Người đi tình nhớ còn nghe/ Sài Gòn vang mỗi vỉa hè tên ông…

Nhà thơ Đinh Hạ

Giữa Sài Gòn nhớ Trịnh Công Sơn

 

Ngỡ người bên phố ôm đàn

Ướt mi ngẫu khúc địa đàng dấu chân

Lãng du hát giữa cõi trần

Tôi ru em từng ngón xuân hồng buồn

Sài Gòn thuở nặng đau thương

Người đã đến để yêu hơn đất này

Lời ca man mác đắm say

Anh như biển đời bủa vây thuỷ triều

Thị thành hào nhoáng bao nhiêu

Lời ca – kinh thánh chẳng điều thị phi

Ru đêm đại bác ướt mi

Dưới trời mưa đạn nói gì cũng đau

Bốn mùa gọi mãi tên nhau

Người nằm xuống người về đâu nghìn trùng

Người đi xuống biển lên rừng

Quê hương ơi những tin mừng gọi tên

Em còn nhớ hay đã quên

Thị thành nghe tiếng chào quen mỗi ngày

Mệt rỗi ngồi xuống nơi đây

Lại ôm đàn hát bủa vây bạn bè

Người đi tình nhớ còn nghe

Sài Gòn vang mỗi vỉa hè tên ông

 

Viết cho con gái

 

Mới vừa đỏ hỏn trên tay

Ngoài phòng phụ sản đứng ngây cha nhìn

Oa. oa tiếng khóc vang lên

Ngỡ như tiếng đập trái tim của mình

Trên tay cái bớt nhỏ xinh

Mẹ cười hạnh phúc sinh linh máu đào

Khôn từ tục ngữ ca dao

Lớn bằng dòng sữa ngọt ngào tình thâm

Mới vừa ngủ mớ đái dầm

Cha cười tổ ấm chiếu thâm chăn sờn

Mới vừa khóc lóc giận hờn

Ngày đầu đi học nhìn thương thương là…

Con giờ sải cánh bay xa

Thương con lo một mẹ cha lo mười

Một mình bươn chải với đời

Thị thành hào nhoáng buồn vui một mình

Mai con chặng mới hành trình

Lá bùa Tam bảo mẹ xin phước lành

Phận mình như khóm cỏ xanh

Đừng vì màu sắc thị thành lại quên

 

Sài Gòn – Quê của muôn quê 2

 

Hợp lưu của những dòng sông

Hợp lưu muôn nỗi long đong đổ về

Sài Gòn – Quê của muôn quê

Phù sa châu thổ vỗ về lưu dân

Sài Gòn hương vị tình thân

Cưu mang tứ xứ nhọc nhằn mưu sinh

Thuở khai hoang, thuở viễn chinh

Quê người đất khách lâu thành quê hương

Ngọt ngào tài tử cải lương

Nao nao câu ví giân thương nghĩa tình

Vấn vương quan họ Bắc Ninh

Thiết tha xứ Huế Nam bình, Nam ai…

Tình tứ xứ, nhậu lai rai

Chẳng nề giọng nói đàng ngoài đàng trong

Nhân duyên nên vợ nên chồng

Lời ru phòng trọ ấm nồng đêm đêm

Mì xứ quảng, cá sông Tiền

Nhâm nhi vị nhớ bõ nghiền nỗi quê

Người Cam, Hoa, Việt, Khơme

Bao dung phố vẫn chở che phận người

Đất thiêng khí tụ muôn đời

Sài Gòn nơi ấy bao người gọi quê!

 

Lễ chùa

 

Mẹ già mặc áo cánh sen

Tháng giêng đội oản đi lên cửa thiền

Tiếng kinh chầm chậm an nhiên

Mặc nhân gian những oan khiên giải bày

Tịnh tâm mơ một giấc chay

Nhân gian ngẫm cũng tháng ngày sắc không

An nhiên như lúa ngoài đồng

Đến khi trĩu hạt tự bông cúi đầu

Chùa làng mái ngói thâm nâu

Vãi già đon đả miếng trầu tân niên

Chẳng cờ phướn vẫn linh thiêng

Chẳng bùa chú vẫn thẳm miền tâm linh

Mười phương chư Phật lặng thinh

Thì ta phổ độ chính mình chân tâm

Mưa xuân thanh gột bụi trần

Chùa làng tay mẹ nhang trầm còn thơm.

Đ.H