Gai cào xước quá cô liêu – Thơ Nguyễn Hàn Chung

373

Nhà thơ Nguyễn Hàn Chung

 

Buồn đã nắn gân

Vai tôi gân đã buồn rồi

thẹn đau lời hứa suốt đời cõng em

cánh tay gân guốc tráng niên

bế em bụng dạ qua biền qua sông!

 

Bờ vai của một người chồng

tới khi hạnh phúc làm ông rụi dần

bây chừ tôi cõng phù vân

được chăng hay chớ cũng ngần ấy thôi

 

Ráng lên buồn nhé vai tôi

có rêm nhức cũng từng hồi đó nghe!

cõng cha rời bụi măng tre

năm nào về với suối khe đã gần

 

Vai tôi buồn đã nắn gân

chỉ mong người kiếm tấm chồng giùm tôi!

 

Sự hấp dẫn của đàn bà và thơ

Sự hấp dẫn của đàn bà trước tiên là nhan sắc
chứ không phải đức hạnh

Sự hấp dẫn tiếp theo của đàn bà là tài hoa
chứ không phải riêng nhan sắc

Sự hấp dẫn làm nên chất của đàn bà là đức hạnh
chứ không phải chỉ nhan sắc và tài hoa

Nhưng cái hấp dẫn nhất của đàn bà
không phải cả ba điều trên mà là sự rung động
bí ẩn của đối tượng trước người đàn bà đó

Điều ấy có đúng với thơ không?

 

Chiều mưa viễn xứ

Chiều mưa viễn xứ không như hạt
mưa rớt ngày đông tuổi thiếu niên.
hạt dằn dỗi hạt bay theo hạt
rớt tự mùa xưa vướng sợi mềm.

Mưa sững sờ rơi chua xót mưa.
rớt còn ham vá mộng giang hồ
vặt hoài mê lú nên nhan sắc
em quạnh hiu hoài tội lỗi chưa!

Mưa chiều viễn xứ tình vô trú
quán trú u hoài vô trú mưa
mưa chiều viễn xứ buồn như kiến
cắn cuống nhau chôn dưới gốc dừa.

Anh ngồi bứt sợi râu chơm chớm
bạc tới buồn xanh trong tiếng mưa
tí tách trời tây nghe điếc lác
lá rơi mà ngỡ tiếng em vừa.

Cất lên chìm khuất trong mưa gió
giật rúi lòng anh em thấm chưa
chắc em cầu tạnh mưa mau ngớt
sao tạnh ráo rồi vẫn mắc mưa.

 

Khúc véo von không dành
cho người trẻ tuổi

Cầm tay em một chút
Vuốt tóc em một lần
Anh đừng ôm em nhé
Em sợ mình tủi thân

Sông vẫn trường giang cũ
Bến vẫn Thanh Hà xưa
Câu thơ chiều Khu Sáu
Theo em đến bây giờ

Mai anh về viễn xứ
Thêm một lần biệt ly
Ngoại về chăm cu Tí
Nội về chăm bé Ti

Cám ơn bài hát sến
Cám ơn câu ca mòn
Cho nhũng người quá tuổi
Được một lần véo von

 

Mộ địa 

Anh băng qua mộ địa đời mình

bằng đôi chân vay tạm của hạnh phúc

 

Anh yêu em là thật

đến từng gốc cây ngọn cỏ chứng minh

nhưng anh sẽ không bao giờ đến với em

bởi anh không muốn mất em

càng không muốn mất anh mãi mãi

không lẽ từng tuổi này còn gắng gỏi đa mang

 

Mộ địa đời anh là những câu thơ

thơ là lòng anh đấy

không có bóng dáng của sự đãi bôi dối trá

có thể vợ mình mãi mãi chẳng tri âm

tri âm không thể sống chung giường cả đời cùng thi sĩ

chắc em đã hiểu vì sao?

ngọn gió nam lào bao giờ cùng hừng hực nóng

ngọn gió nồm bao giờ cũng mát tươi

ngọn gió chướng là triều lên sóng dậy

ngọn gió bấc là mẹ già run rẩy

 

Anh băng qua mộ địa đời mình

kiệu lên vai những bình minh không có mặt trời

cõng lên lưng những hoàng hôn không còn ánh sáng

để đến được với em

em có thể gọi hoàng hôn là chạng vạng

song bình minh không thể đổi thay

anh không muốn mất em mãi mãi

đời này, kiếp này

kiếp sau ai có phỉnh phờ

có hay không?

anh không cần biết, không thèm biết.

 

Uống nước lọc
với bạn thơ

Bỏ đi, nhứt bảng cái gì?
nếu bảng nhứt đã thành thi bá rồi
“trong kinh mót chữ”* sụt trồi
lúc rong lúc chậm đôi hồi tắt câm

Bỏ đi, đừng phán trăm năm
tao là cái gã văn băm dở trò
bón cho cỏ mọc trên mồ
ồ không, một nhúm tàn tro giang đầu

Bỏ đi, ngồi uống với nhau
còn bao lăm nữa mà cầu hư danh
khen ư, phải thiệt chơn thành
còn không tao ném mẻ sành không tha

Tao không giống với người ta
nghe khen phổng mũi chê là nổi điên
cái thằng kiếm đách ra tiền
suốt đời trút gánh ưu phiền vợ con

Bỏ đi, còn chút nước non
không thơ tao chẳng biết còn gì vui
mày nghe thủng lỗ nhĩ rồi
tha cho tao tội nói lời trái tai

* Tên một tập thơ của NHC

  

Về quê nhất định…

Về quê nhất định phải ăn
mít non trộn với rau răm cả ngày
tình không ăn ớt mà cay
em đi biệt bỏ anh đầy tang thương

Về quê nhất định ra vườn
tình sau gốc khế mùi hương còn nồng
mẹ than em đã theo chồng
cái phôn cũ vẫn cất trong tủ thờ

Về quê nhất định làm thơ
đọc cho đôi dép bơ vơ góc nhà
đọc cho lũ vịt lũ gà
tác te chia sớt người xa trở về

Về quê nhất định lái ghe
dọc bờ sông phía hàng tre rợp chiều
gai cào xước quá cô liêu
không còn ai nhắn nhe điều phải không

Về quê nhất định rối lòng
mà không về ruột bòng bong rối bời
gọi tình khan tiếng em ơi
chỉ nghe tiếng cún nhớ người sủa rân.

 

Đơn giản nhất

Đơn giản nhất là ngồi xuống bên cầu
thòng cẳng xuống sông
rù quyến một bờ cong quê xứ
tóc tình quết vào khói sóng tê tê

Lại mơ hoang mớ hoảng nhớ mế nữa rồi
giấc nào cũng đầy rạ rơm quấn những cụm bèo có bẫy gai củ ấu
chích vào nhớ thương những giọt máu ấu thời
Đơn giản nhất là niệm bát nhã tâm kinh về thôi về thôi sao đành kẻ ở
mặc những phù hư xứ người quạnh quẽ
mặc những phù hư
mặc những phù hư phù hư phù hư xứ người quạnh quẽ
Dằn dỗi túi thương vay không bao giờ trả được món nợ lưu cữu
để chồng lấn nỗi niềm bi hoan của tuổi con nít con nôi

Đơn giản nhất là ngồi xuống bên cầu thòng cẳng xuống sông
cho những con cá lòng tong mân mê ngó nút
mà tưởng tượng bàn tay búp măng em ve vuốt
vô cùng trinh bạch phụng hiến rong rêu

N.H.C