Hồn quê thắp lửa tháng ba – Thơ Việt Thắng

45

Nhà thơ Việt Thắng

 

Bằng lăng phố

Giữa nơi phố hội bon chen

Bằng lăng tím ngắt trời men vỉ hè

Rừng xanh ai dẫn em về

Ngắm màu hoa chợt tê tê nhớ rừng

 

Cái màu hoa tím thủy chung

Gian nan đói khát đã từng sẻ chia

Bao phen Mỹ rải bom đìa

Gãy cành bong gốc chẳng lìa mầm xanh

 

Em về với phố mong manh

Có bao giờ nhớ rừng xanh thuở nào

Thị thành buôn bán đổi trao

Vẫn nguyên tím giữa ồn ào thủy chung.

 

Hoa gạo quê nhà

Tiếng gà gọi nắng bừng lên

Thắp chùm hoa gạo đỏ đèn trên cao

Gió lay vành nón nghiêng chao

Bùng lên khoảng nhớ nao nao gọi về…

 

Niềm riêng ngày tháng chạnh se

Rạc rài ra rả tiếng ve gọi đàn

Búp xanh hoa đỏ chứa chan

Hạt cườm sương đọng dần tan nắng hè

 

Bao năm lang bạt xa quê

In hằn lửa gạo tiếng ve la đà

Hồn quê thắp lửa tháng ba

Góc trời cháy đỏ sáng òa khoảng không

 

Lặng nhìn hoa gạo đỏ bông

Cánh buồm dĩ vãng giữa dòng chung chiêng

Tuổi đời úa nắng chiều xiên

Miếng cơm manh áo nổi chìm nơi xa

 

Chân đê cuối bến quê nhà

Công danh tiền bạc… ta bà sắc không?!

 

Giàn trầu của má

(Kính viếng hương hồn má Tư
Long Thuận – Thủ Thừa – Long An)

Giàn trầu má bỏ đi đâu

Thở than tiếng gió khóc trầu mồ côi

Lững lờ mây trắng buồn trôi

Tiếng gà quạnh quẽ vang nơi góc vườn

 

Uềnh oang rộn tiếng ễnh ương

Đâu rồi hình bóng yêu thương thuở nào

Chỏng chơ nằm đó cơi trầu

Bình vôi nho nhỏ bên nhau ngóng chờ

 

Khói nhang nghi ngút bàn thờ

Buồng cau vàng tủi niềm chờ xa xăm

Giàn trầu xanh ngát tháng năm

Tuổi thơ dáng má còn nằm trong mơ.

 

Trước Hồ Gươm

Đêm Hồ Gươm như gặp

bóng thanh kiếm Thuận Thiên

Còn long lanh đáy nước

thời Lê Lợi phá Minh

 

Ngước lên kìa Sao Khuê

ẩn linh hồn Nguyễn Trãi

Sử xanh còn tìm lại

nỗi oan đời khắc ghi

 

Rùa thần đã ra đi

gươm thiêng chìm bùn cổ

Liễu buồn buông than thở

xanh mấy thời thịnh suy.

V.T