Khúc tri âm – Thơ Trịnh Bửu Hoài

122

Nhà thơ Trịnh Bửu Hoài 

 

Đã quá trăm năm đền miếu cũ  

Đã quá trăm năm đền miếu cũ

Người tiếp người lớp lớp đi qua

Bàn chân nào theo dấu phù sa

Để lại cho ta miền đất hứa

 

Đêm khai hoang bập bùng ánh lửa

Thú dữ sơn lâm bên cạnh con người

Giọt mồ hôi chan mặn cả nụ cười

Vẫn kề vai vượt qua ngàn chướng khí

 

Có gió trăng mơ làm tri kỉ

Nhạc dế buồn âm ỉ suốt canh thâu

Người ngã xuống xác lấp vội đồng sâu

Người còn lại tiếp con đường khai phá

 

Nắng cháy lưng và mưa tầm tả

Ngấn phèn vàng kín mặt bưng biền

Sức con người như phù phép linh thiêng

Vùng nê địa dần xanh cây trái mới

 

Chết không lui mỗi bình minh bước tới

Lũ nhỏ chào đời trong bóng hoàng hôn

Câu chuyện dân gian bàng bạc tâm hồn

Chẳng ai dạy ai tình làng nghĩa xóm

 

Sự gian khổ buộc người chung một hướng

Trong truân chuyên hào khí ngút tận trời

Tương lai mịt mờ như áng mây trôi

Gom thành bại vẽ nên trang huyền sử

 

Đã quá trăm năm đền miếu cũ

Hồn cổ nhân còn thức đến bây giờ

Thuở xưa người lối cỏ hoang sơ

Nay con cháu dọc ngang đường phố thị…

 

 

Bạn xa

Tặng các anh Nguyễn Thế Khoa,

Đỗ Kim Cuông, Nguyễn Trọng Tạo

 

Đón bạn xa về chơi xứ núi

Giữa mùa phượng đỏ thắm bên trời

Đá đã bạc đầu không nhớ tuổi

Mình cũng lơ mơ quá nửa đời

 

Một chút mưa phai ngày tao ngộ

Tay bắt tay thêm ấm nụ cười

Thăm ta bạn vượt ngàn cây số

Mang cả trăng quê đến phương người

 

Thôi thì giũ hết bụi đường xa

Bỏ cả nhân gian lẫn chuyện nhà

Nhìn nhau đáy cốc đời trong suốt

Uống chờ đêm nở đóa quỳnh hoa

 

Mai bạn về ta ngồi bên núi

Nỗi buồn nào hóa đá trăm năm

Đá không có tuổi người có tuổi

Dám nào mong bạn trở về thăm…

Châu Đốc, 28-7-2016

 

 

Khúc tri âm        

Tặng Đặng Nhật Minh

 

Ta gặp nhau chỉ mới lần đầu

Lại hiểu cùng câu chuyện vài mươi năm trước

Tôi và anh ở hai đầu đất nước

Sao chung trái tim nhịp đập suốt quê mình

 

Tôi nhìn ánh mắt bạn lung linh

Đang bùng lên những điều đồng cảm

Gió phương nào cũng về nơi xa thẳm

Tình chúng ta từ xa thẳm xích lại gần

 

Tưởng chừng kiếp trước đã tình thân

Như lớn lên trên cùng trang sách

Ta giống nhau khi biết quí từng chữ sạch

Biết chữ nào dơ để sớm loại trừ

 

Đã đi cùng trong cõi thực hư

Đời là mộng nhưng mình không ảo mộng

Ta đã sống với những điều đáng sống

Để bây giờ một phong thái ung dung

 

Chuyện ngàn năm như sương khói mịt mùng

Ta gom lại sớt chia nhau một buổi

Khi tạm biệt còn chút gì tiếc nuối

Nối lòng nhau thêm chuyến hẹn về…

T.B.H