|
ANH YÊM (Vanchuongphuongnam.vn) – Theo cảm nhận của tôi, “Lời tự tình mùa thu” là một trong những bài thơ tiêu biểu thể hiện rõ nhất chân dung tinh thần của Nguyễn Thanh (Ngũ Lang): một người nghệ sĩ đa tài, giàu nội lực, sống hết mình với văn chương và nghệ thuật, chấp nhận cô đơn để giữ gìn lý tưởng sáng tạo. Nỗi buồn trong bài thơ không dẫn đến tuyệt vọng mà lắng đọng thành sự từng trải, bao dung và bản lĩnh.
Nhà thơ Nguyễn Thanh (Ngũ Lang)
Ta đã yêu từ chớm tóc xanh, Đêm đêm thức trắng chép thơ tình: Đón hương góp gió muôn phương lại Mà suốt đời ta vẫn độc hành !
Mộng lẻ một mình ta với ta, Nửa khuya tàn mộng, lệ chan hoà. Bao giờ tìm được người tri kỷ Như Tử Kỳ xưa gặp Bá Nha.
Cầm cọ pha sơn để quét sầu, Gam buồn phủ lạnh áng tranh nâu; Thuốc tàn, rượu cạn, cà phê hết, Nét vẽ chưa nên, màu nhạt màu.
Tiếng dế râm ran trổi nhạc vườn , Mê hồn nghệ sĩ đắm say hương; Ôm đàn mong phổ bài ca dịu, Cung thứ tê lòng ngập nốt thương !
Khai bút đề thơ mong đón xuân, Thơ không giáng bút, chữ im vần; Trọn câu dồn dập thang âm trắc, Vần điệu không êm, ý chửa thông… !
Đời gió mưa từ thuở tóc xanh, Chông chênh như một dấu than mành Người thương xa vắng, ghen sao lắm. Nên suốt đời ta mãi độc hành ! 8. 07. 2026 |
Qua bài bình của nhà văn Trần Phỏng Diều, có thể thấy “Lời tự tình mùa thu” của Nguyễn Thanh là một bài thơ giàu chất tự sự, được cấu trúc như một dòng hồi tưởng về đời người nghệ sĩ. Bài thơ gồm sáu khổ, mỗi khổ là một lát cắt tâm trạng, liên kết thành một hành trình nội tâm thống nhất.
Tôi có đôi lời cảm nhận và bình giảng như sau:
- Mùa thu – không chỉ là mùa của thiên nhiên mà là mùa của tâm hồn
Trong văn học Việt Nam, mùa thu thường gắn với nỗi hoài niệm và sự chiêm nghiệm. Với Ngũ Lang, mùa thu không còn là bức tranh thiên nhiên mà trở thành không gian tinh thần để nhà thơ đối thoại với chính mình. Hai chữ “tự tình” đã cho thấy đây không phải lời than trách ai, mà là lời tự bộc bạch của một tâm hồn từng trải.
- Hình tượng người nghệ sĩ cô đơn nhưng thủy chung với nghệ thuật
Xuyên suốt bài thơ là hình ảnh một con người:
- Yêu từ thuở tóc xanh.
- Mang theo nhiều ước mộng.
- Đi tìm tri kỷ.
- Dấn thân với thơ, nhạc, hội họa.
Dù trải qua bao biến động, nhà thơ vẫn giữ trọn niềm tin vào cái đẹp. Cái “độc hành” ở đây không phải là bi quan, mà là số phận của người nghệ sĩ chân chính: nhiều khi phải đi một mình trên con đường sáng tạo.
- Nghệ thuật liên hoàn giữa thơ – nhạc – họa
Một nét rất đặc sắc của bài thơ là sự hòa quyện của nhiều loại hình nghệ thuật.
Tác giả nhắc đến:
- cây cọ và màu sắc của hội họa,
- tiếng đàn và cung bậc của âm nhạc,
- câu thơ và vần điệu của thi ca.
Ba lĩnh vực ấy không tách rời mà cùng diễn tả một tâm trạng. Điều đó phản ánh đúng con người Nguyễn Thanh – một nghệ sĩ hoạt động trên nhiều lĩnh vực văn hóa nghệ thuật.
- Khát vọng tri kỷ
Nhắc đến điển tích Bá Nha và Tử Kỳ, tác giả không đơn thuần mượn chuyện xưa mà muốn nói đến khát vọng được thấu hiểu. Đó là nỗi niềm của rất nhiều văn nhân:Viết được một bài thơ hay không khó bằng gặp được một người hiểu bài thơ ấy.
Khát vọng ấy khiến bài thơ vượt lên trên câu chuyện cá nhân để trở thành tiếng lòng chung của người sáng tạo.
- Giá trị tư tưởng
Điều đáng quý nhất của bài thơ không nằm ở nỗi buồn mà ở nghị lực sống.
Dẫu:
- mộng không thành,
- tranh chưa trọn,
- thơ chưa thông,
- người thương xa vắng,
nhưng nhà thơ vẫn tiếp tục viết, tiếp tục vẽ, tiếp tục đàn. Đó là vẻ đẹp của một nhân cách nghệ sĩ luôn trung thành với lý tưởng sáng tạo.
- Giá trị nghệ thuật
Bài thơ có nhiều đặc điểm nổi bật:
- Giọng điệu trầm lắng, chiêm nghiệm.
- Hình ảnh giàu tính biểu tượng.
- Kết cấu sáu khổ như sáu chương của một câu chuyện đời.
- Ngôn ngữ giản dị nhưng hàm súc.
- Nhiều điển tích được sử dụng tự nhiên, không tạo cảm giác cầu kỳ.
- Chất thơ và chất nhạc hòa quyện, vì vậy khi được phổ nhạc thành ca khúc “Độc hành” vẫn giữ được hồn thơ nguyên vẹn.
Theo cảm nhận của tôi, “Lời tự tình mùa thu” là một trong những bài thơ tiêu biểu thể hiện rõ nhất chân dung tinh thần của Nguyễn Thanh (Ngũ Lang): một người nghệ sĩ đa tài, giàu nội lực, sống hết mình với văn chương và nghệ thuật, chấp nhận cô đơn để giữ gìn lý tưởng sáng tạo. Nỗi buồn trong bài thơ không dẫn đến tuyệt vọng mà lắng đọng thành sự từng trải, bao dung và bản lĩnh.
Mùa thu 2026
A.Y












