Ngàn tia nắng đọng thơm tà áo – Thơ Hồng Lĩnh

186

Tác giả Hồng Lĩnh  

 

Nhớ em 

Sáng trăng ra ngắm Lộc Vừng 

Dạ đâu lại nhớ người dưng lạ kỳ

Từng chùm hoa đỏ li ti

Thương em tuổi độ xuân thì sang ngang

 

Nhớ xưa xây giấc mộng vàng

Ngày còn đi học em sang chơi nhà

Cùng nhau bắt bướm hái hoa 

Ngàn tia nắng đọng thơm tà áo em

 

Lộc vừng đua sắc buông rèm

Sợi thương sợi nhớ đan xen vào lòng

Có người khách lạ qua sông

Theo chiều gió cuốn xuôi dòng nước trôi

 

Trăng khuya về ngủ trên đồi

Mây bay về ngủ trên môi người tình

Đêm nay ta lại một mình

Chong đêm vời vợi với hình bóng em

 

 

Giấc cô miên 

Ta hẹn nhau đi giữa chiều phố cổ

Góc rêu phong loang lổ vết sơn mòn 

Tiếng dương cầm tan trong chiều mưa đổ 

Ướt cuộc tình buồn lên những nốt sol

Em lạc lối giữa mùa hoa Diên Vĩ

Đường thênh thang dư vị những ngày xưa

Dưới đêm trăng nguyện một đời chung thủy 

Mà giờ em một mình khóc dưới mưa

Lâu lắm rồi trên con đường tình ái

Mảnh trăng non nép dưới dốc sương mù

Phiến đá buồn rong rêu thành huyền thoại

Giấc mơ hồng tình ơi đã hoang vu

Chiều nay đi về ngang qua phố cũ

Xa nhau rồi lòng thấy nhớ vô biên

Khói lam chiều xanh xao hàng liễu rủ

Nhớ nhung về đời gọi giấc cô miên

H.L