Ngát trên da thịt một màu hư vô! – Thơ Trần Mai Ngân

185

Nhà thơ Trần Mai Ngân

 

Đêm là hư vô

Đêm nay mặn đắng vị buồn
Ghì đêm ôm xiết rồi buông hững hờ
Vắt tim nhỏ giọt lệ thơ

Tại sao xa lạ lạnh bờ môi yêu

Đêm nay sâu lắng hắt hiu
Muôn trùng gõ nhịp tiêu điều gian nan
Hóa điên ở giữa trần gian

Đôi tay bám riết hoang mang ơi… mình!

Đêm nay đêm của lặng thinh
Cuồng si thuở ấy bóng hình nơi đâu
Dấu tay vết bấu còn sầu

Ngát trên da thịt một màu hư vô!

 

Chập chùng

Chập chùng ôi là buồn
Nghe nhịp đời vỡ tuôn
Hoàng hôn vàng trên tóc

Ai khóc tiễn chiều đi

Chập chùng lối thiên di
Bập bềnh con sóng vỗ
Tha thiết chuyện ngày xưa

Lòng hỏi lòng quên chưa

Chập chùng đám rong rêu
Đang xếp hàng xưng tội
Lời kinh thánh bồi hồi

Tiếng chuông nào xa xôi

Chập chùng ôi chập chùng 
Giam tôi vào bóng tối 
Mộng cách nhau đôi bờ

Chìm khuất mờ hư không!

                       

Em về

Em về cởi áo tình nhân
Trả cho vô lượng ân cần đã qua 
Nợ duyên của chốn ta bà

Phù vân nhan sắc đã là của ai…

Em về khoác áo phôi phai
Tình chung riêng đã chia hai lối rồi
Nhớ nhau một thoáng mây trôi

Dùng dằng mấy cũng vỡ đôi não nề

Em về ừ nhỉ em về
Tôi gom góp những ủ ê riêng mình!
T.M.N