Người đàn bà của đêm  – Thơ Trần Mỹ Nhân

760

Tranh minh họa – Tác giả: Tuấn Thu 

 

Tắm đêm 

Giọt trời buông xuống màn đêm

Nước tuôn trắng xóa vai mềm mong manh

Tóc mềm tựa áng mây xanh

Tuột qua núi tuyết phông phanh giữa trời.

 

Giọt nào mát rượi thanh tao

Chạy theo triền núi luồn vào thảo nguyên

Giọt nào đọng lại quanh tôi

Mắt mi ướt đẫm bờ môi ngọt ngào.

 

Tắm đêm một trận mưa rào

Tưới vào ngà ngọc tạt vào giấc mơ

Nguyên sơ một dãy núi, đồi

Ưỡn người hứng đủ tinh khôi đất trời.

 

 

Người đàn bà của đêm

Cúc áo bật tung

Em làm người đàn bà của đêm

Hoang tàn vỡ nát

Bộn bề gối chăn.

 

Đêm. Trăng rụng.

Em nghe lời tỏ tình nồng ấm

Đêm buông mành

Em mới thực là em.

 

Người đàn bà của đêm

Những yêu thương âm thầm

Lời chưa ngỏ

Trái tim chênh vênh

Lồng ngực lạnh

Tấm vai trần

Bâng khuâng, thẩn thờ, khờ dại

Nhẫn nại đợi chờ…

 

Cúc áo bật. Đêm hoang 

Trăng nũng nịu

Núi cựa mình

Bầu trời run rẩy

Tan chảy. Yếu mềm…

 

Em, người đàn bà của đêm 

Đa đoan 

Không son phấn

Nụ cười chênh vênh

Tiếng thở dài mệt nhọc…

 

Cuối đường.

Em.

Loạng choạng đi tìm giấc mơ hoang.

Người đàn bà của đêm

Đẹp lung linh như trăng mười sáu.

 

 

Đa đoan 

Anh đã từng mang mắt và môi em

Đi vào trong những giấc mơ cũ mèm

Em đã bao lần vuột khỏi tay anh 

Khi những khát thèm dâng lên cao ngất.

 

Em từng đi qua những nỗi đau nào?

Người đàn bà với bao nỗi đa đoan

Tóc vẫn xanh, hồn vẫn còn say mộng

Giấu nước mắt sau nụ cười tươi rói.

 

Người đàn bà ưỡn người phơi nỗi nhớ

Buông lỏng mình chờ đợi một bàn tay

Lăn lóc, dọc ngang, bộn bề chăn gối

Cuộn niềm đau nén mấy lượt thở dài.

 

Người đàn bà mỗi tối sống cùng thơ

Vun vén mãi mấy lời thương nhớ

Để con tim cuối mùa như rạn vỡ

Mắt môi khô, nàng hóa đá thịt da.

 

Người đàn bà vo tròn làn tóc rối 

Ôm gối hồng, nàng ru giấc mỗi đêm

Anh đã từng mộng tưởng đến cùng em

Nhưng phút chốc mắt môi như chạy trốn.

 

Thương em nhiều người con gái đa đoan

Tội em lắm mỏi mòn cùng chăn gối mỏng

Giấc ngủ chập chờn, nhớ mộng ngày xanh

Mộng ngày xanh, giấc mộng của riêng anh.

 

Môi má thắm, nụ cười em đằm thắm 

Bởi duyên gì em đeo mãi đa đoan?

25/6/2021

T.M.N