Thơ là… – Chùm thơ của Nguyễn Hoài Nhơn

1107

(Vanchuongphuongnam.vn) – Hối tìm mấy câu thơ lạc/ Tôi ngồi khấn giữa bàn văn/ Lại héo hon mòn tháp bút/ Lấy gì khôn chuộc ăn năn

Ảnh minh họa

Hành trình… thơ

 

Hối tìm mấy câu thơ lạc

Tôi ngồi khấn giữa bàn văn

Lại héo hon mòn tháp bút

Lấy gì khôn chuộc ăn năn

 

Biết chưa lên đồng chữ nghĩa

Run run năm ngón tay gầy

Mà sao vẫn còn trang giấy

Trắng lên như vía hồn bay

 

Còn đây thấp hèn thân phận

Quí cao nhân quí ăn mày

Tôi là ai trong muôn mối

Ai như ẩn sĩ lưu đày

 

Từng đêm, từng đêm sao rụng

Vỡ ra biết mấy khôn lường

Trận cười đổi trăm trận máu

Vệt thương vò nỗi đau vương

 

Chữ xiêu, hồn xiêu bóng chữ

Biết tìm lấy bóng ta đâu

Kinh nguyện đức tin chưa thỏa

Chiều chuông ngân chín khúc sầu

 

Về tìm câu ru thuở nhỏ

Thơ trong vắt mạch thơ làng

Tôi đi mấy nghìn dặm nhớ

Rừng hoang neo bóng hồ loang

 

Theo dấu người xưa mở cõi

Thơ đi theo suốt hành trình

Bóng thi nhân ngời bóng chữ

Nghe hồn sông núi ứng linh.

Nhà thơ Nguyễn Hoài Nhơn

Đam mê… thơ

 

Cả một đời thơ, tôi chưa hoàn lương câu kết

Bởi bé mọn tâm hồn, bé mọn đức tin

Nhân loại đi trước tôi cả triệu nghìn năm tuổi

Tôi bập bẹ bước ra trong thế giới siêu hình

 

Bao trường phái, tuyên ngôn thơ đông nghịt

Những sa mạc lên khô, thơ thất khí lên đời

Trước trang giấy phổng phao hơn màn che mắt Thánh

Thơ chưa từng thắp lửa, thơ ơi!

 

Có những đêm trào về trong óc tôi một cơn mơ lạ

Đen kịt tro than, hồng ứa máu đào

Tôi quỳ gối, chắp tay, cúi đầu khấn tạ

Thơ chưa từng nói hết những thanh cao

 

Phẩm giá con người lấy chi định giá

Vàng thau lẫn lộn vàng thau

Đích cuối chưa tường, chân trời chưa thỏa

Thơ chưa một lần cắt nghĩa được muôn sau

 

Tôi chầm chậm ru hồn, ru luôn phần xác

Khôn thiêng thơ cứ tìm về

Có một niềm yêu chưa lần phụ bạc

Chắp nối lại những gì… từng một thuở đam mê.

 

Đoạn kết… thơ

 

Em viết về ta toàn những câu thơ ảo

Như thế còn hơn hiện thực ê chề

Sớm nắng, chiều mưa như lòng trở chứng

Nào đâu có hướng đi, nào đâu biết lối về

 

Trên những chặng đường đời còn quá nhiều bất ổn

Phía cao đã cụng non, phía xa lỡ chân trời

Khập khểnh âu lo ổ voi, ổ chuột

Ta cũng đã chồn chân, ngựa già sẽ tàn hơi

 

Rong ruổi mãi người ơi – vạn lí đường không đích hẹn

Ấu thơ nào choáng ngợp trước hư vô

Này sấm sét, này mây đen vỗ mặt

Thánh địa cũng tàn điêu sấp ngã tượng mồ

 

Ta nhận từ phía em toàn những câu thơ ảo

Giữa lúc ửng mây hồng, lúc lem nhọ hoàng hôn

Chợt có tiếng gà trưa, bỗng nhiên con cu gáy

Cũng đủ đánh thức ta sống nốt mấy giây buồn.

N.H.N