Thơ qua vòng sơ tuyển: Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 48)

314

Ảnh: Internet

 

KAO SƠN
 Nhân dân

Tôi đã từng đặt chân đến nhiều khu phố, đi trên nhiều con đường

Đã đến với những quảng trường và đã gặp ở đó rất nhiều những bức tượng

Có rất nhiều bức tượng được đặt tên và có rất nhiều cái tên được khắc cùng với những bức tượng:

Những thủ lĩnh, những siêu nhân, những vua chúa, những anh hùng chiến trận…

Nhưng không thấy có bức tượng nào mang dòng khắc hai chữ: NHÂN DÂN

 

Chiều bên bến Bach Đằng

Con sóng vẽ hình thành phố: Lung linh – Vạm vỡ –  Trầm mặc – Oai nghiêm

Trên cầu Sài Gòn một vài đoàn xe chậm rãi lăn không trống rung cờ mở.

Chỉ bên xe  dòng chữ vàng “Đón dân hồi hương” nổi bật trên nền vải đỏ rực như lửa

 

Dân là thế

Bình thường họ lặng lẽ tản ra trong bao nỗi mưu sinh của cuộc sống

Nhỏ như bụi – Xác xơ như cỏ

Những vết nứt trên nền ruộng hạn Báo hiệu mùa lũ dâng

Sài Gòn 300 năm

300 năm Sài Gòn đã bao lần đối mặt những thử thách sinh tử

Đã bao lần  đứng trước những hoang tàn, đổ vỡ

Nhưng bằng bàn tay của Nhân dân – Tất cả lại hồi sinh

 

Người Hiệp sỹ với khuôn mặt buồn cương nghị mang tên NHÂN DÂN

Lòng bao dung ẩn dưới vẻ ngoài bất cần và cam chịu

Như thiên thần với thanh gươm trừng phạt,

Người mệt mỏi trèo lên lưng con ngựa già, mệt mỏi thúc nó đứng dậy

Bụi lịch sử tả tơi rơi trong ánh chiều vàng

 

Cách mạng là của nhân dân.

Dân như sóng lừng như bão tố

Dưới bàn tay của nhân dân, tất cả sẽ biến mất: những mục nát, những toan tính bá vương, hay những mưu đồ bẩn thỉu

Và rồi khi cách mạng thành công

Họ lại biến thành lặng im. Thành cát bụi. Thành  cỏ

 

Bên bến Bạch Đằng chiều nay dòng sông Sài Gòn vẫn thì thầm sóng vỗ

Thì thầm bài ca HI VỌNG

Thì thầm bài ca NHÂN DÂN.

 

 

Em đi bụi với tôi không?

Em đi bui với tôi không?

Sài Gòn ngõ ngách bịt bùng… người ơi

Mà bao nhiêu những khóc cười

Mà bao nhiêu những phận người ẩn trong

Bác xích lô, chị hàng rong

Nhỏ con vé số lượn vòng kéo quân

Má già tóc phủ bụi trần

Mắt mờ ngồi dõi trầm luân phận người

Bịt bùng là bịt bùng ơi

Hé ra một chút cho tôi vào cùng

Rồi đây giấy trắng mực hồng

Tôi long đong chữ, tôi long đong người

Câu thơ ai thả lên trời

Cho xin ké chút bụi đời… chốn hoang.
 

 

 

ĐẶNG THANH BÌNH

Nợ chữ thương 

 

Những ngày Sài Gòn giông bão 

Phố phường lận đận lao đao

Thấy mình dường như mắc nợ 

Cuộc đời này một chữ thương 

 

Nợ em tiếng khóc mồ côi 

Ngằn ngặt bú tay, khát sữa 

Đại dịch cướp mẹ em đi 

Cha thì vào trại cách ly 

 

Nợ chị đôi vai tần tảo 

Đa đoan cuộn hết vào lòng 

Đắng cay giấu trong đáy mắt 

Một mình đối diện… mênh mông 

 

Nợ anh mong manh nhịp thở 

Giành giật nơi cửa tử thần 

Mẹ già ngóng con- mắt đỏ 

Vầng trăng úp ngược ly tan

 

Nợ áo cơm từng con hẻm nhỏ 

Bơ vơ nắng sớm chiều sương 

Nợ bút nghiên nửa đời dang dở 

Trả hoài chưa hết chữ THƯƠNG

9.2021

 


Không đề 

Đêm hạ huyền 

Sài Gòn không trăng không sao 

lấp loáng trên cao 

những ô cửa sáng đèn 

nặng oằn

Như giọt giọt nước mắt 

mồ côi 

Chảy ngược lên trời 

 

Những giọt nước mắt mồ côi 

Lưu lạc tìm về 

sáng bừng từng ô cửa 

Như thể 

Xua tan bóng tối 

Dẫu đất trời 

bày trận phong ba 

 

những giọt nước mắt mồ côi 

Đẹp tựa trăng rằm 

Ngàn năm 

sáng mãi
 9.2021

Sài Gòn những ngày rất lạ

Sài Gòn những ngày này thật lạ 

Nắng vẫn trong, mây vẫn thắm trên đầu 

Ngã tư, ngã năm đèn vẫn xanh vẫn đỏ 

Ngơ ngác ngóng chờ 

những dòng người tất bật 

ngược xuôi giờ tan sở 

 

Sài Gòn những ngày này thật nhớ 

giọng ca Chế Linh nhừa nhựa 

phát ra từ loa kẹo kéo cũ mèm

tô bún Huế cay xè 

từ bà hàng rong có đứa con khuyết tật 

nằm sâu trong con hẻm nhỏ 

cùng ngập nước, khói bụi, kẹt xe 

 

Sài Gòn những ngày này thật lặng lẽ 

Dãy phố dài cúi mặt rối bời 

nhớ những bước chân tha hương vội vã 

hàng me buồn xếp tàn lá chơi vơi

nhớ ghế đá công viên những chiều hò hẹn 

quán cóc vỉa hè 

nhớ ồn ào hỉ hả 

Giọng Bắc, giọng Trung, giọng Nam 

hòa nhau bên ly cafe sữa đá 

cùng mưa nắng Sài Gòn 

 

Sài Gòn những ngày này thật ấm 

Những vòng tay nối rộng những vòng tay 

Dẫu khó khăn vai áo chẳng lành 

Vẫn sớt chia nhau từng bó rau, củ khoai, ký gạo 

Một tiếng hụ còi chỉ vụt ngang đầu ngõ 

cũng khiến Sài gòn quặn đau 

 

Lắng nghe từng nhịp thở 

những phận người 

chênh chao.

 

 

TỰ HÀN

Hẹn con sinh nhật mùa sau

sinh nhật này ba không về đâu con

khu hồi sức chiều nay trở gió

hoàng hôn lặng vào ba nỗi buồn thăm thẳm

ly cà phê không đường

môi đắng nghẹn, con ơi!

 

ba muốn nhặt cầu vồng

muốn hái mặt trời

muốn tặng cho con những vì sao đẹp nhất

nhưng con ơi: Sự thật

bạn bè, đồng nghiệp tuyến đầu đang lặng lẽ hi sinh.

quà sinh nhật cho con là bài hát trong tim

là tiếng thạch sùng tắc lưỡi

là tiếng thở dài lo lắng cho ba của con, mẹ và em chia nhau trăn trở

ba cấp cứu bao người có cứu nỗi buồn con!

 

sinh nhật này ba không về đâu con

cũng không bánh, không hoa

còn niềm tin thay nến

còn tình thương cháy bỏng

còn mồ hôi thay nụ cười khi người bệnh thoát nguy

 

giờ này con buồn phải không

trời lại mưa, đèn vàng, phố vắng

không bạn, không bà nội, không dì Lan, không em Gold

chỉ còn đêm thinh lặng

tiếng chó sủa ma làm con giật mình hay tại lá rơi

 

con yêu ơi, ngoan!

ba gửi nến mặt trời

gửi râu tôm mẹ nấu canh bầu bí

gửi tâm y nơi tuyến đầu chống dịch

hẹn sinh nhật mùa sau ba về

nhà mình cùng thắp nến lung linh!
 

 

Tưởng niệm

(Tưởng niệm đồng đội tôi – bác sỹ Trịnh Hữu Nhẫn đã hi sinh nơi tuyến đầu)

Tôi chưa kịp về anh đã theo mây

những đám mây quặn thắt

những đám mây ngơ ngác

những đám mây thép gai cào cắt

Sài Gòn mưa trong lòng âm âm

 

Thế hệ tôi sinh ra sau chiến tranh

mất mát đau thương chiều dài tưởng niệm

nghe giặc giã như mặt trời đã lặn

ngờ đâu chiều nay mưa chín trời

lửa thiêu nỗi buồn tím ngắt quê hương

 

Anh ơi! ống nghe còn đây, áo blouse còn đây và cả hũ tro còn đây

sao anh chưa kịp nói một lời với mẹ, với vợ, với con đã theo loài mây trắng

 

Tim tôi như vỡ tan

nỗi đau thấm từng phế nang

từng thớ cơ

từng hồng cầu

từng nơ-ron

từng mao quản

ai chỉ cho tôi ụ đất nào ghi bia mộ tên anh

 

Tôi muốn ôm mưa pha hoàng hôn Bến Thành thật xanh

tôi muốn ôm mưa hòa tiếng chuông Nhà thờ Đức Bà thở dài ngằn ngặn

tôi muốn ôm mưa ngồi nghe đất khóc

Anh ơi!

 

Mai này tổ quốc ghi tên anh

mai này Sài Gòn nhớ về anh

người liệt sỹ trong thời bình có xác có thân mà không được về đất mẹ

người anh hùng áo trắng

xin thắp nén nhang lòng bái vọng tâm y.
 

 

Có thể

(Vu Lan 2021)

Có thể tháng bảy này không cài được bông hoa

Khi mọi người bắt đầu nghĩ về loài sen trắng

Ngọn lửa thiêu âm âm chưa bao giờ thôi cháy

Thời bây giờ ai động lòng trắc ẩn

Nên tự cảm một mình giữa phòng trắng cô đơn

 

Có thể tháng bảy này phải học cách lãng quên

Để bình tĩnh chờ những gì đơn giản nhất

Khi dịch bệnh bủa vây với nỗi lo còn mất

Tự đốt lên cho mình ngọn lửa niềm tin

 

Có thể tháng bảy này chẳng làm lễ Vu Lan

Ơn nghĩa mẹ cha núi cao biển rộng

Con như phận sóng sinh ra mang trong mình lận đận

Thì nợ cuộc đời, nợ ân tình hãy tha thứ cho nhau

 

Có thể

Có thể

Có thể mai này chẳng gặp nữa đâu

Thì xin

Thì xin

Thì xin đừng nhớ nhau như một loài sen trắng

Cũng đừng nhớ đến nhau bằng tâm kinh nhật tụng

Hãy để mình đến rồi đi từng đợt sóng muôn trùng

 

Tháng bảy chạm mặt người rưng rức niềm tin

Lời di ngôn chưa cạn môi đã vỡ

Có thể tin được không

Có thể tin được không

Rằng ta với đời vẫn còn nặng nợ

Đốt lửa mặt trời ta đi tìm nhau.

2021

Chùm thơ dự thi cuộc thi “Nhân nghĩa đất phương Nam” (đợt 47)

Thơ dự thi gởi về email: hoinhavan2021@gmail.com