Trái tim hình viên sỏi – Thơ Vũ Khắc Tĩnh

475

Tác giả Vũ Khắc Tĩnh

1.

Tôi nhào nặn trái tim hình viên sỏi

Lăn trên con dốc mòn đơn độc

Nằm im

Những giọt sương mai

Rơi

Không nghe tiếng động

Trong cơn mê sảng lạnh buốt

Bỗng nghe tiếng vỡ vụn của sự sống

Trổi dậy những linh hồn của gió

Của nước

Của những tinh cầu

Rơi

Tạo ra những ánh sáng yếu ớt

Tàn rụi

Như con rắn trườn mình qua thân phận

Uống triền miên những giọt sương

Trên con dốc thức ngủ lơ mơ

Trong cơn mơ tưởng hỗn loạn

Ta gọi tên một người

Chỉ nghe tiếng động mang hình viên sỏi

 

2.

Tôi nhào nặn những câu thơ

Mang âm hưởng viên sỏi hình trái tim

Chìm trong những  âm thanh vỡ vụn

Lấp đầy tiếng sủa của ngôn từ

Lập dị

Thở và tan

Tan vào hân hoan bất động

Chỉ nghe tiếng kêu than của bầy sói háo sắc

Để rồi ở đâu đó tiếng động viên sỏi hình trái tim

Lăn vào

Quá khứ

Lay động tâm hồn

Bật ra những câu thơ

Tôi viết

Không đầu không đuôi

Bởi ngày tháng trong tôi không có nửa mặt trời

chiếu sáng

Mù mịt trên con dốc đơn độc

Viên sỏi hình trái tim xám xịt

Nằm im

 

Mùa thu không có ở nơi này 

Sài Gòn bây giờ là tháng tám

Hình như mùa thu không có ở nơi này

Cơn mưa chiều rùng mình để lại

Bầu trời trong không một áng mây

 

Ta thường ngồi cà phê góc phố

Nơi có những người làm thơ

Nơi có những người ăn chơi đàn đúm

Há miệng ra là nói vu vơ

 

Nơi có những cô gái thích uống cà phê đắng

Nói chuyện làm tình với mấy đại gia

Nơi có những người nói năng khoác lác

Vỗ ngực xưng danh trong cõi ta bà

 

Ta là kẻ lang bạt xa nhà

Làm thơ viết văn cho lòng khuây khỏa

Không có chút tiền tài danh vọng

Nhưng hiểu đúng sai phép tắc lẽ đời

 

Sài Gòn bây giờ là tháng tám

Trong quán cà phê đủ mọi thành phần

Nửa người nửa ngợm viển vông phù phiếm

Cùng chung đất trời một cõi phù vân

 

Ngẫm ra chẳng ai làm nên trò trống

Sống giỏi chi trên dưới trăm năm

Giàu có mấy cũng không đem theo được

Xuống suối vàng là biệt tích biệt tăm

V.K.T