
Ảnh minh họa. Nguồn internet
CÂU THƠ VỀ NGUỒN
(Tri ân ngày Thương binh Liệt sĩ 27/7)
Những ngôi mộ xếp thành hàng
Ấm êm trong các nghĩa trang quê nhà
Ngày ngày người bước vào ra
Nén hương xanh khói cành hoa thơm hồng
Của tình dân với tấm lòng
Ăn quả nhớ những người trồng nên cây
Các anh chị nằm ở đây
Có tên tuổi có tháng ngày hy sinh
Còn bao hài cốt ẩn linh
Trong lòng đất mẹ quê mình-nằm đâu
Đồng bằng đồi núi rừng sâu
Dòng sông khe suối bể dâu-chốn nào
Ơn người chẳng tiếc máu đào
Vì dân vì nước gửi trao lặng thầm
Câu thơ nghĩa cử từ tâm
Mong sao non nước vơi dần nỗi đau.
TRẢ TÊN TUỔI CHỊ ANH VỀ BÊN MẸ
Được hòa bình nỗi đau thương không ít
Bao nhiêu người bao xương máu thịt da
Bao người con vĩnh viễn đã đi xa
Để Tổ Quốc màu cờ hoa đỏ chói.
Tôi đang bên mộ bia lòng đau nhói
Dòng chữ hồng ghi liệt sĩ chưa tên
Những người con Tổ Quốc mãi không quên
Đã nắm lại trên chiến trường chống Mỹ
Tôi tự hỏi đến khi nào anh chị
Tháng năm sinh-Ngày nằm lại chiến trường
Được ghi vào tấm bia quyện khói hương
Cho vơi bớt nỗi đau thương lòng mẹ.
Tôi ngồi đây nỗi lòng đau ai xé
Nhìn tấm bia tim như xẻ thành hai
Nước mắt rơi nước mặn chát chảy hoài
Một mong ước ngày mai trời sẽ sáng.
Tên anh chị cùng với ngày năm tháng
Được tạc vào trong dáng đứng Việt Nam
Chúng tôi đây người đang sống phải làm
Trả tên tuổi chị anh về bên Mẹ.
MẸ TÔI VẪN ĐỢI CHỜ CON
Chiến tranh dài
kết thúc đã nhiều năm
Người nằm lại chiến trường
người trở về bên mẹ
Hạnh phúc
Cô đơn
Nỗi đau
đặt trên đầu người vợ trẻ
Lên mái tóc pha sương
những người mẹ anh hùng.
Hòa bình lâu rồi mẹ vẫn đợi chờ trông
Mong đứa con yêu-Mày về nghe mẹ mắng
Mẹ vẫn ngồi đây
bên nồi cơm mùa gạo trắng
Chờ con về mẹ xới để con ăn.
Hòa bình lâu rồi sao con chẳng về thăm
Để mẹ mãi tháng năm chờ mòn mỏi
Mẹ vẫn ngồi đây
Chờ được nghe tiếng gọi
Giọng hôm nào tiếng con gọi-Mẹ ơi
Nghĩ vậy thôi
con hy sinh mẹ biết
Nén hương thơm mẹ vẫn thắp đó mà
Nhưng vẫn mơ trong thế giới bao la
Biết đâu đó chỉ là hư giả
Mẹ vẫn mong một điều kỳ lạ
Thằng con yêu chiến đấu ở xa về.
Mà kìa nó về …
Chân nhẹ bước trên đê
Đúng nó đó-mừng ghê
Mẹ nói
Mày cứ chốn mẹ hoài-Đừng thế
Gặp con đây mẹ mừng vui khôn kể
Thỏa lòng rồi
thanh thản mẹ tôi đi
Chỉ có vậy thôi
ước nguyên lớn lao gì…
Mẹ nhắm mắt khi bình minh vừa rạng.
MẸ VẪN CHỜ CON
Chiến tranh dù đã đi qua
Vẫn còn những mái tranh già đơn sơ
Mảnh bàn con chiếc ban thờ
Di ảnh hoen ố mốc mờ nằm trên
Ánh đèn leo lét đêm đen
Khói hương xanh quyện vàng nền mái tranh.
Trong ngôi nhà lá mỏng manh
Biết bao người mẹ năm canh thức chờ
Trông con đôi mắt dần mờ
Ngóng con mái tóc bạc phơ trắng đầu
Hoàng hôn bóng đã qua cầu
Vẫn đêm thâu ánh đèn dầu đợi con.
Mắt già nua sống mỏi mòn
Lưng còng tựa cửa ngóng con xa về
Bóng con biền biệt sơn khê
Chẳng về thăm mẹ già quê một lần
Mẹ già đơn bóng một thân
Chờ con hết cả mùa xuân cuộc đời.
19/6/2013
Chu Long











