Đàn đêm ngân chạm ngõ hồn – Thơ Nhật Quang

128

Ảnh minh họa – Photo Nguyễn Sương

 

Tiếng đàn đêm

Trăng Thu ươm giấc mộng vàng

Tiếng đàn tôi vọng giữa ngàn sương mơ

Nghêu ngao hát khúc tình thơ

Nhà bên em chợt vu vơ… nỗi buồn

 

Đàn đêm ngân chạm ngõ hồn

Rung trầm lưu luyến, bồn chồn… nao nao

Nhà em cổng kín, tường cao

Nhà tôi vách lá, cổng rào dậu thưa

 

Bên thềm dạ lý đong đưa

Mắt buồn, em đếm sao thưa cuối trời

Hồn tôi lơ đãng xa vời…

Quyện theo câu hát vang lời nhớ nhung

 

Bao đêm giấc mộng mông lung

Yêu em nào dám… rưng rưng tiếng lòng

Ngờ đâu chim sáo sang sông

Vu Quy em bước theo chồng phố xa

 

Còn đâu mơ mộng dáng hoa

Đàn đêm ru vọng ngân nga cung sầu.

 

Ta về lưng tựa bến quê

Ta tựa lưng vào hoàng hôn

nghe cuối chiều nhạt nắng

thả hồn theo khúc hát đồng dao

một thoáng bình yên rất lạ

năm tháng xuôi ngược, bôn ba

ta trở về, ghì chặt những ký ức thương yêu òa vỡ…

còn đó đồng lúa mênh mông

chấp chới cánh cò theo vầng mây trắng xa tít chân trời

dòng sông quê hương

ngan ngát phù sa trải mật những cánh đồng vàng đầy sức sống

Ta tựa lưng vào hoàng hôn

nghe chiều nghiêng ngả bóng

hương hoa đồng nội thoang thoảng ngạt ngào

hàng tre xanh lao xao gọi gió

quyện khói lam lơ lửng chiều mơ…

Ta tựa lưng vào hoàng hôn

 tìm lại tiếng ầu… ơ

tiếng kẽo kẹt võng đưa lời mẹ ru xa ngái

tuổi thơ đã xa rồi

chợt bồi hồi… tiếc nuối trong tim

Ta về tựa lưng vào bến quê

mơ màng… trong tiếng vỗ về yêu dấu!

dáng mẹ lưng còng, liêu xiêu gồng gánh gió mưa

Ôi thương quá!

bên mái tranh xưa mẹ trải qua năm tháng dãi dầu

sương phủ tóc mây cho con ngời xanh mơ ước…

Ta tựa lưng vào hiên vắng quyện ngát hoa cau rụng trắng sân nhà

lối xưa quạnh quẽ, nắng chiều mỏng manh

chỉ còn lá vàng xơ xác rụng

Ta tựa lưng vào bóng đêm cô đơn, ray rứt mắt lệ nhòa.

 

Những năm tháng ấy

Hong mùa lên cỏ xanh rêu

Buồn giăng nghiêng vạt nắng chiều Hạ phai

Gió buông hương tóc mây dài

Cánh hồng phượng vỹ em cài bâng khuâng

 

Nghe sầu phiến lá ve ngân

Giọt buồn man mác bao lần biệt ly

Trăng vơi nuối mộng xuân thì

Mực xanh lưu bút khắc ghi tuổi hồng

 

Mưa mùa Hạ tím mênh mông

Ướt mềm ký ức… hoài mong một thời

Gió đùa cánh phượng lả lơi

Những năm tháng ấy… còn chơi vơi lòng.

N.Q