Kèn môi níu bước hẹn hò thung xa…  – Thơ Phạm Tự

216

Tác giả Phạm Tự 

 

Xuân chiều

Xuân chiều trời đất lao xao 

Non xanh nước biếc rì rào tiếng ngô 

 Núi mờ mây áng giăng tơ 

Xa xa nấm đất vật vờ cờ bay 

 

Hồn âm lẩn khuất đâu đây 

Khói hương lệ ướt tháng ngày phôi pha 

Thanh minh thương nhớ mặn mà 

Người còn kẻ khuất gần xa dập dìu 

 

Nghiêng nghiêng bóng ngả sang chiều 

Đường xa bước mỏi dáng tiều ngẩn ngơ 

Rì rầm hoa cỏ non tơ 

Kèn môi níu bước hẹn hò thung xa… 

 

Khói sương lối vắng nhạt nhòa 

Gập ghềnh sỏi đá… la đà men say 

Chập chờn hình bóng cỏ cây 

Ngả nghiêng trời đất bóng gầy liêu xiêu  

 

Rừng sâu vượn hót chim kêu

Non non nước nước…

 xuân chiều vùng cao! 

 

 

Tình thầm

Rượu tình chưa uống đã say

Hồn thơ cháy bỏng dứt day lòng người

Lung linh giọt nắng cuối trời

Đơn sơ vẻ đẹp nụ cười đỗ quyên!

 

Nửa lời trao mãi vẹn nguyên

Giấu trong miền sóng từng đêm khát lòng! 

Lặng thầm hoa nhớ nguyệt mong

Trái tim ấp ủ tình nồng trong nhau!

 

Vườn chiều gió thoảng hương cau

Bâng khuâng nhớ buổi ban đầu… vấn vương!

            

 

Lẳng lơ

Lẳng lơ… cái nắng gọi hè

Vườn xanh hương bưởi tỉ tê ngỏ lòng 

Ỡm ờ hết bướm lại ong 

Ngẩn ngơ hây hẩy gió đông thả tình…!

P.T